Họp mặt H.O. sau 25 năm định cư tại Hoa Kỳ

Chào cờ tại Tượng Đài Westminster

Họp mặt H.O. sau 25 năm định cư tại Hoa Kỳ

Trần Kim Dinh

Bà Khúc Minh Thơ, Chủ tịch Hội Gia Đình Tù Nhân Chính Trị Việt Nam là quả phụ niên trưởng Nguyễn Đình Phúc (Khóa 1 Thủ Đức, tử trận tại Quận Bình Minh, Vĩnh Long). Trước ngày 30-4-1975 bà là nhân viên Tòa Đại Sứ VNCH tại Manila, Phi Luật Tân. Sau khi Tòa Đại Sứ bị giải tán, bà tìm đến các trại tỵ nạn tìm hiểu tung tích con gái lớn là cháu Minh Châu còn ở Việt Nam. Trong thời gian lưu lại Phi luật Tân, bà ở bên cạnh nữ tu Công Giáo Lê Thị Tríu để phục vụ người tỵ nạn.

Sau hai năm ở Phi, bà đã thu lượm được một số tin tức của các Quân, Cán, Chính VNCH đang bị VC giam giữ, rồi qua gợi ý của phu nhân Đại Tá Võ Văn Xét: “Chị phải làm một hành động gì để cứu anh em nếu không thì tất cả họ sẽ chết hết.” Bà tìm cách qua Mỹ vào ngày 27-1-1977 gặp chị Hiệp, một người bạn có chồng Mỹ đang làm việc tại Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ là ông Shep Lowman.

Qua trung gian của ông Lowman, bà Khúc Minh Thơ liên lạc được với một số giới chức cao cấp trong Bộ Ngoại Giao và Quốc Hội Mỹ. Được sự tích cực giúp đỡ của Dân Biểu John McCain (sau là Nghị Sĩ) và Nghị Sĩ Ted Kennedy. Hội Gia Đình TÙ Nhân Chính Trị Việt Nam ra đời và bắt đầu hoạt động từ đó. Bà Khúc Minh Thơ đã tiếp xúc với các đài truyền hình ABC, CBS, NBC, CNN và với Quốc Hội Hoa Kỳ, bà đã được Tổng Thống Ronald Regan tiếp kiến, và Tổng Thống Reagab nói với bà “Những người anh hùng tại Việt Nam sẽ không bao giờ bị bỏ quên.”

Sau đó, Quốc Hội đã thông qua một Nghị Quyết yêu cầu Hành Pháp phải can thiệp buộc nhà cầm quyền CSVN trả tự do cho các tù nhân chính trị và cho họ cùng gia đình được đến định cư tại Hoa Kỳ. Tổng Thống Reagan đã bổ nhiệm cử ông Phụ tá Thứ Trưởng Robert L. Funseth cầm đầu phái đoàn qua VN thương thuyết. Sau 7 năm tranh đấu cam go, kết quả, một Thông Cáo Chung được hai bên ký ngày 30-7-1989 tại Hà Nội. Cả hai bên đồng ý, đợt tù nhân chính trị khoảng 3,000 người sẽ sang  định cư tại Hoa Kỳ trong đợt đầu tiên vào cuối năm sau khi các thủ tục được hoàn tất, và đã diễn tiến tốt đẹp sau đó.
– Ngày 5 tháng Một, 1990, chuyến máy bay đầu tiên chở tù nhân chính trị theo diện H.O. từ Saigon qua Bankok, Thái Lan, khởi đầu chương trình đưa các Quân, Cán, Chính VNCH đã bị Việt Cộng giam giữ trong các trại tù tập trung từ ba năm trở lên được đi định cư tại Hoa Kỳ cùng với gia đình của họ. Tính đến nay có gần 300,000 cựu tù chính trị đã được định cư tại Hoa Kỳ, và từ ngày đầu tiên đó đến nay đã một-phần-tư thế kỷ, các người đồng tù mới có dịp gặp gỡ, hàn huyên tâm sự qua buổi Họp Mặt H.O và Gia Đình được tổ chức tại Little Saigon, Nam California, Thủ Đô của người Tỵ nạn Cộng Sản Việt Nam.

Để có được ngày họp mặt này, một ban tổ chức đã được thành lập, đứng đầu là chiến hữu H.O. 6 Nguyễn Phán và các H.O. Nguyễn Thanh Thủy, Cao Hồng Điệp, Lê Anh Dũng, Kiều Công Lang, Xuân Điềm, Hồ Công Bình, Bích Huyền, Nguyễn Thị Thanh Minh, Chu Tất Tiến, hai hậu duệ Đỗ Tân Khoa và Uyển Diễm cùng sự cố vấn tích cực của H.O.2 Nguyễn Thị Hạnh Nhơn, H.O.10 Võ Y, và H.O.1 Tô Văn Cấp. Các vị cố vấn cũng như ban tổ chức làm việc ráo riết suốt hơn ba tháng qua và đi đến quyết định tổ chức buổi Họp Mặt 25 Năm H.O. vào ba ngày 7, 8 và 9 tháng 11, 2015.

Chụp hình lưu niệm
Chụp hình lưu niệm
Tại Tượng đài chuẩn bị chào cờ
Tại Tượng đài chuẩn bị chào cờ
Ông Chu Tất Tiến và hai người cháu ông Robert L. Funseth
Ông Chu Tất Tiến và hai người cháu ông Robert L. Funseth

 

Chụp hình lưu niệm với bà Khúc Minh Thơ
Chụp hình lưu niệm với bà Khúc Minh Thơ

Ky niem 25 nam

Ngày thứ nhất trong Đại Hội, vào lúc 9 giờ 30 sáng thứ Bảy, một số đông các H.O. và gia đình đã đến Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ ở thành phố Westminster làm lễ chào cờ và đặt vòng hoa tưởng niệm. Sau đó, lúc 11 giờ tập trung vào hội trường của thành phố Westminster, cách Tượng Đài chừng 400 mét để cùng hàn huyên tâm sự và tham dự bữa cơm trưa thân mật cho đến 2 giờ chiều mới giải tán để mọi người chuẩn bị cho buổi họp mặt chính thức vào ngày Chủ Nhật. Trong buổi tiền đại hội này, nhiều giọt nước mắt đã rơi vì suốt từ ngày ra khỏi trại tù cộng sản đến nay mới được gặp lại nhau, nhiều người chỉ ôm nhau nức nở, không nói nên lời.

Xen lẫn trong những bộ quân phục của các cựu chiến sĩ VNCH và những bộ quần áo dân sự tươm tất, có ba thanh niên mặc sơ mi trắng, tay cầm lá cờ VNCH đi đi lại lại. Trong dịp này, chúng tôi đã gặp các hậu duệ H.O. từ các nơi về hội ngộ:

-Em Đỗ Gia Phú từ San Jose: “Con lái xe 6 tiếng xuống đây với một tâm trạng rất háo hức được nói lên sự căm phẫn của mình vì CSVN đã tra tấn dã man ba con trong trại cải tạo, ba con thuộc binh chủng Không Quân và ông đã qua đời trong trại tù. Con rất hãnh diện về ba con, và nếu ba con còn, chắc chắn ông sẽ có mặt tại đây.”

-Em Tăng Toàn đến từ San Franciso: “Ông nội con chết trong trại cải tạo. Hôm nay con thay mặt ông nội đến đây, con muốn nói với mọi người là CSVN rất dã man, hèn hạ, nhất là sau vụ Tập Cận Bình đến VN, chúng đã dùng máu người dân trải thảm đỏ rước Tập Cận Bình, con muốn các bạn trẻ đọc báo và biết điều này.”

-Em Nguyễn Tuấn từ Sacramento: “Ba con là lính VNCH, bị đi tù Việt cộng, ba con sang đây và mới mất vài năm nay. Tiếc quá, nếu tổ chức họp mặt H.O. mấy năm trước thì thế nào ba con cũng có mặt. Con thấy các bác, các chú H.O có tinh thần quá, tham dự đông vui quá, con cũng thấy vui lây.”
Buổi Họp Mặt chính thức: Ban tổ chức đã chọn nhà hàng Seafood Palace ở đường Westminster là nhà hàng VN lớn nhất tại khu vực Little Saigon với 800 chỗ ngồi, nhưng cũng không thỏa mãn đủ nhu cầu nên buộc lòng phải từ chối một số anh chị em H.O. ghi danh trễ, và nhiều lần, chiến hữu Nguyễn Phán đã phải lên tiếng xin lỗi và hẹn vào dịp tổ chức sau, có thể một vài ba năm nữa tại một nơi nào đó và có thể ngay tại thủ đô Saigon thân yêu của chúng ta.

Một điều làm cho ban tổ chức bối rối không biết phải xử trí thế nào, nguyên do là ban tổ chức sắp xếp ai ghi danh trước thì sắp ngồi vào bàn trước theo thứ tự 1, 2 – 80; nhưng các cựu tù lâu ngày gặp nhau muốn ngồi gần nhau để tâm sự nên không tài nào sắp xếp theo kế hoạch đã định được. Do đó giờ khai mạc phải trễ gần một tiếng, nhưng rồi mọi sự cũng diễn tiến tốt đẹp.

Chương trình bắt đầu với nghi thức chào cờ và mặc niệm. Sau đó, H.O.6 , chiến hữu Nguyễn Phán, Trưởng Ban Tổ Chức lên chào nừng quan khách, quý vị niên trưởng và các bạn đồng tù, đồng thời giới thiệu bà Khúc Minh Thơ, một vị ân nhân của anh chị em H.O. và hai người cháu của ông Robert L. Funseth, người đã được Tổng Thống Ronald Reagan bổ nhiệm đặc trách thương thuyết với nhà cầm quyền CSVN về tù nhân chính trị. Lúc bấy giờ ông Robert L. Funseth Funseth là Phụ tá Thứ Trưởng Ngoại Giao và mới qua đời đúng 44 ngày…

Một vị ân nhân khác là Đại Tướng Hoa Kỳ John W. Vessey, vì lý do sức khỏe ông không thể đến tham dự, và một ân nhân khác được nhắc đến là TS Nguyễn Văn Hạnh, người có công đẩy mạnh chương trình H.O..

Trưởng Ban Tổ Chức, ông Nguyễn Phán đã mời bà Khúc Minh Thơ để tri ân qua tràng vỗ tay nồng nhiệt. Một tấm plaque và một bó hoa thể hiện tấm lòng và sự biết ơn của tất cả anh em H.O. và gia đình. Bằng một giọng xúc động bà Khúc Minh Thơ chia sẻ: “Thật là một vinh dự và cảm động cho tôi được có mặt tại đây hôm nay. Xin cảm ơn ban tổ chức về cảm tình đã dành cho tôi và mời tham dự buổi lễ kỷ niệm đầy ý nghĩa này.

 

Thấm thoắt đã 25 năm với biết bao thay đổi trong đời sống của chúng ta. Còn được gặp nhau trong bầu không khí thân tình ấm cúng này thật là may mắn và hạnh phúc.

 

Đây là dịp chúng ta nhìn về quá khứ để ôn lại đoạn đường dài một phần tư thế kỷ mà chúng ta vừa đi qua trong đó anh chị em và gia đình đã làm lại đời sống trên quê hương mới sau những khổ đau tuyệt vọng tại Việt Nam tiếp sau một cuộc chiến kéo dài cũng khoảng một phần tư thế kỷ mà anh chị em đã chiến đấu và hy sinh rất nhiều để bảo vệ mảnh đất thân yêu của chúng ta.

 

Quá nhiều cho một đời người!…

 

Hai mươi lăm năm qua, trên đất nước tự do này các anh chị cùng con cháu đã làm lại đời sống từ hai bàn tay không, nhưng với quyết tâm và hướng về tương lai, anh chị em đã ổn định đời sống và thế hệ thứ hai đã trưởng thành và hội nhập vào xã hội mới với những thành quả đáng ca ngợi.

 

Không ai vui hơn chúng tôi, những người trong Hội Gia Đình Tù Nhân Chính Trị VN, khi thấy việc làm của chúng tôi đã có kết quả viên mãn. Hội nay đã chấm dứt hoạt động, nhưng những gì chúng tôi đã làm vẫn còn tiếp tục đơm hoa kết trái.

 

Trong bầu không khí đại gia đình HO đầm ấm này, tôi không khỏi ngậm ngùi tưởng nhớ tới những người đã ra đi, trong đó có ân nhân của chúng ta đáng lẽ có mặt ở đây hôm nay là ông Robert Funseth, cựu Phụ tá Thứ trưởng  Ngoại Giao Hoa Kỳ. Ông đã giã biệt chúng ta ra đi 44 ngày sớm hơn buổi Hội ngộ hôm nay.

 

Mấy tuần trước, khi nhận lời mời của anh Phán Nguyễn, trưởng BTC và chị Thúy, tôi được nhờ chuyển lời mời tham dự buổi Hội ngộ này tới ông Funseth trong lúc ông đang nằm trong bệnh viện. Khi vào thăm ông, tôi có nói lại thì ông đã nở một nụ cười vui và xin tôi chuyển lời cảm ơn. Ông nói: “I am very, very sick”, vì vậy ông không thể đi được và cũng không thể viết thư chúc mừng. Ông nhờ tôi chuyển lời cầu chúc tất cả anh chị em và các cháu thật vui vẻ, may mắn và hạnh phúc. Ông đang bệnh nặng, không thể nói nhiều hơn, nhưng trong ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và niềm vui như tôi thường thấy trong mỗi lần gặp ông trước đây khi nhắc lại những việc ông đã làm cho chúng ta và hỏi thăm về đời sống của anh chị em và gia đình. Ông nói đó là việc làm ý nghĩa nhất và mãn nguyện nhất trong những năm ông phục vụ ở Bộ Ngoại Giao.

 

Theo ý nguyện của ông, tang lễ của ông đã được cử hành ngày 9.10 tại Nghĩa trang Oakwood Cemetery, Thành phố Falls Church, Virginia, rất đơn giản và thật cảm động nhưng rất trang nghiêm theo nghi thức dành cho một vị anh hùng do các quân nhân Hải Quân đảm trách. Tôi đã chuyển tới tang gia lời phân ưu của BTC Kỷ niệm 25 năm HO, các Hội HO Massachusetts, New Jersey, Philadelphia, Washington State, Utah, các con lai và các tổ chức, các hội đoàn vẫn còn nhớ đến công ơn của ông cùng với 50 đóa hoa hồng trắng phủ trên thân xác tro bụi của ông, và đại diện 300,000 HO cùng gia đình tiễn đưa ông ra đi về bên Chúa, bên vợ và con của ông. Cảm ơn quý anh chị và các hội đoàn đã cho tôi niềm vinh dự ấy.

Nhân dịp này, xin quý quan khách và quý anh chị dành một phút im lặng để tưởng niệm vị ân nhân của chúng ta…” Nhân dịp này, hai người cháu của cố Phụ tá Thứ Trưởng Ngoại Giao Robert L. Funseth đã bày tỏ sự cám ơn của mọi người dành cho người chú của mình. Điểm đau buồn là ngày vui hôm nay cũng đánh dấu 44 ngày ông đã vĩnh viễn ra đi. Bà Sarah Funseth cùng chồng là Todd rất xúc động và nghĩ rằng mặc dầu ông đã không còn trên trần thế nhưng bà tin rằng linh hồn ông đang quanh quẩn nơi đây… và có mặt với chúng ta.

Chương trình cũng đã vinh danh được những Quân Dân Cán Chính đã vị quốc vong thân; và vinh danh cả những ân nhân Việt-Mỹ đã quá vãng hay còn đang sống, kể cả các thân nhân của các cựu tù nhân chính trị: Các mẹ, anh em, con cháu, và nhất là các bà vợ tù đã lặn lội qua rừng sâu núi thẳm, gom hết cả tàn lực và số tiền ít ỏi kiếm được để đến tận các trại giam từ Ải Nam Quan cho đến Mũi Cà Mau để thăm và cứu những người tù – nhờ đó mà họ còn sống và có mặt ngày hôm nay. Những bông hoa Hồng thắm đã được các anh H.O thân thương trao tặng cho chính vợ mình và cũng là ân nhân của mình. Nhiều chị đã không cầm được giọt nước mắt; bởi vì các anh ra khỏi được trại giam sắt máu của Cộng Sản đã là một điều kỳ diệu, nhưng lại đem được vợ con qua miền đất Tự Do theo chương trình H.O để làm lại cuộc đời, trên cả điều kỳ diệu thì phải là phép lạ. Điểm thứ ba là chương trình văn nghệ chọn lọc với các bài hát nói lên tình yêu quê hương, tình chiến hữu, và quê hương tan tác sau ngày CSVN chiếm Miền Nam, các họat cảnh về VC khủng bố phá hoại và các chiến sỹ QLVNCH che chở dân lành đã được tán thưởng với nhiều tràng pháo tay. Ngoài ra, các ca sỹ đã thành danh như Huỳnh Phi Tiễn, Diễm Liên, là hậu duệ của H.O. đã trình bầy các bài hát tặng cho các bác cô chú H.O. Còn một số đông các ca sỹ hậu duệ khác phải đi luân diễn xa tại Châu Âu hay Miền Đông Hoa Kỳ đã không về kịp như Như Quỳnh, Thế Sơn; hoặc thân hữu như Phương Hồng Quế đã tỏ ý rất tiếc không tham dự được dịp hội ngộ H.O này.

Một bài phát biểu cảm tưởng của một hậu duệ đến từ thành phố Albuquerque, tiểu bang New Mexico làm cho nhiều người cảm động: “ Xin được mạng phép giới thiệu: cháu là Nguyễn Minh Quân, thân phụ cháu là Thiếu tá Nguyễn Minh Cảnh, bị tù cộng sản 10 năm, qua Mỹ năm 1991 theo diện HO, hiện định cư tại thành phố Albuquerque, tiểu bang New Mexico.

Kính thưa Ông Bà Cô Bác

Lời nói đầu tiên của cháu là xin được cúi đầu cám ơn đến quý ân nhân, cô Khúc Minh Thơ, mẹ đẻ của chương trình HO, đã dùng hết khả năng, tâm huyết của mình để tranh đấu dành quyền lợi cho các sĩ quan bị tù cộng sản từ 3 năm trở lên được qua Mỹ định cư. Bút mực nào tả xiết công ơn to lớn này. Nguyện xin ơn trên đổ tràn ơn phước cho cô và gia đình nói riêng, các bậc ân nhân nói chung – Chúng cháu là hậu duệ nguyện sống sao cho xứng đáng với công ơn trời biển này.

Còn nhớ lại sau 75, lúc ba cháu bị tù trong các trại tù cải tạo từ Nam ra Bắc, mẹ cháu hai vai gánh nặng vừa nuôi chồng, vừa lo cho 6 con nhỏ dại mà đứa lớn nhất là cháu mới 10 tuổi, và đứa nhỏ nhất còn bế trên tay. Với đồng lương giáo viên hạn chế, không đủ sống, mẹ cháu phải bôn ba tảo tần từ bán vé số, bán rau cải, bán thức ăn bên vệ đường để sống qua ngày cho 1 gia đình gồm 7 miệng ăn và còn phải tiếp tế cho người chồng tù tội. Phần cháu là anh cả trong gia đình, thay thế mẹ nấu cơm, giặt đồ, rồi cùng các em hốt trấu để bán cho các tiệm ăn sau giờ học.

Thế rồi, vào năm 90, chuông HO đổ vang rền, bình minh bừng sáng xóa tan đám mây mù, mang đến cho gia đình ông Nguyễn Minh Cảnh, người tù cải tạo 10 năm được chấp cánh bay cao đến vùng đất hứa bằng chuyến bay lịch sử để đời: HO.

Là gia đình HO, ba mẹ cháu thường nhắc nhở phải sống sao cho xứng đáng: Một bài toán hốc búa được đưa ra mà ba cháu là người giải đáp theo trình tự sau:

Thứ nhất: Ban ngày phải đi học để có số vốn anh ngữ.

Thứ hai: Ban đêm phải đi làm kể cả ba cháu với tất cả các nghề như: làm nhà hàng, bán ở các chợ Việt nam, clean up hotel, v.v. Miễn sao có tiền vừa lo cho gia đình, vừa hổ trợ cho thân nhân ở Việt nam.

Thứ ba: Chỉ trừ một vài em nhỏ tiếp tục vào đại học, còn lại sau khi tốt nghiệp trung học phải học nghề theo khả năng mình. Cho nên các cháu đã tìm được chổ đứng khiêm nhượng trong xã hội với các nghề sau: sửa xe, làm tóc, bán xe. Mà hiện giờ chúng cháu đang làm chủ các cơ sở trên.

Với cuộc sống tạm ổn định, chúng cháu bắt đầu tham gia vào các công tác xã hội.

  • Làm báo, ra mắt Đặc san Tuổi trẻ. Mục đích: phổ biến tiếng Việt rộng rãi hơn.
  • Đoàn kết thanh thiếu niên thành phố lại bằng cách tổ chức Đội túc cầu “Vietnam hope” vào mỗi tuần.
  • Đóng góp tiền bạc, phương tiện vào các công tác xã hội trong các chương trình: Đại hội Cám ơn anh, giúp người thương binh ở quê nhà bằng những chiếc xe lăn.
  • Tặng quà, và tạo bữa ăn cho hàng trăm người nghèo vô gia cư vào dịp Giáng sinh mỗi năm.

 

Gia đình chúng cháu vinh hạnh nhận được các giấy khen của thành phố ABQ về các hoạt động tốt của gia đình.

Năm 2010, nhận được huy chương và giấy khen với danh hiệu Gia đình Á châu gương mẫu.

Kính thưa Ông Bà Cô Bác.

Tục ngữ Việt nam có câu: “Uống nước nhớ nguồn, Ăn quả nhớ kẻ trồng cây.”

Vậy thì thế hệ chúng cháu phải làm sao để không hổ ngươi với bậc tiền nhân đây?

Chúng cháu phải luôn đặt câu hỏi:

  • Anh đến từ đâu?
  • Chị đến từ đâu?

Xin được trả lời ngắn gọn: Chúng ta đến từ diện “HO” vĩ đại.

Xin trân trọng kính chào, và xin được chúc sức khỏe tất cả.
Sau phần tư thế kỷ, các gia đình H.O đã bước vào thời kỳ ổn định với các anh chị H.O đã vào tuổi hưu trí và các con cháu của họ đã trưởng thành, đã thành công và thành danh trên khắp thế giới. Sau bao biển dâu, biển đổi sao dời, các sĩ quan dân quân cán chính VNCH năm nào còn chiến đấu chống Cộng, năm nào nước mất nhà tan bản thân họ vụt sa vào tù đầy trong những nhà giam khủng khiếp nhất của Cộng Sản trên hành tinh này; hàng ngàn người đã nằm xuống, nhưng hàng ngàn người vẫn đứng vững và con cháu họ, nhưng H.O đang là những nhân tài cho xã hội Hoa Kỳ. Điều này chứng minh âm mưu thâm độc của Cộng Sản tại VN muốn tàn sát hết các người trong chế độ cũ VNCH và gia đình họ đã hoàn toàn thất bại. Giờ đây những cựu tù nhân chính trị, các anh chị H.O. có thể tự hào mình đã sống sót ra khỏi những trại giam tầng đầu địa ngục, đã đem được gia đình mình qua miền đất hứa nhờ vào tấm lòng nhân đạo của người Mỹ, và con cháu anh chị là những niềm vui và hãnh diện của chính anh chị ngày hôm nay.

Cũng trong chiều hôm đó, bà Khúc Minh Thơ có một cuộc phỏng vấn với Đài SBTN trong chương trình Huynh Đệ Chi Binh. Trong chương trình này, bà Khúc Minh Thơ đã bày tỏ ước mơ cuối cùng cuộc đời mình. Đó là Xây Dựng Một Đài Tri Ân Nhân Dân Hoa Kỳ. Với truyền thống của người Việt Nam: “Ăn Trái Nhớ Kẻ Trồng Cây”. Chương trình H.O. là một sự kiện lịch sử đáng được ghi nhớ của gia đình H.O. Những lời ca tụng biết ơn cần phải thể hiện bằng hành động; đó là thực hiện một Đài Tri Ân cám ơn Nhân Dân Hoa Kỳ, những người đã tạo điều kiện chương trình H.O. như Cố Tổng Thống Regean, cựu Phụ tá Thứ trưởng Robert L. Funseth, Thượng Nghị sĩ John McCain, cố Thượng Nghị sĩ Edward Kennedy…Chương trình này đòi hỏi ở tấm lòng người H.O., sự biết ơn và quyết tâm của hậu duệ H.O. Đó là ước mơ cuối đời của người đàn bà mang tên KHÚC MINH THƠ.

 

Be the first to comment

Leave a Reply