Chào Cờ Đầu Năm Lần Đầu Tiên tại Tượng Đài Việt Mỹ

Mọi người đang theo dõi đoàn lân chùa Từ Đàm tại kỳ đài

Arlington, TX.- Thông báo chào cờ đầu năm của bác sĩ Đàng Thiện Hưng phổ biến trên báo chí và đài phát thanh trước hai tuần lễ cùng với những chia sẻ tâm tư những đại diện đã có những mâu thuẫn, bất đồng trong công tác xây dựng tượng đài. Sự hiện diện của bác sĩ Đàng Thiện Hưng ngày chào cờ đầu năm Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hạt Tarrant đã tạo ra một sự liên hệ cần thiết, một biểu tượng thiện chí đoàn kết rất được nhiều người mở rộng vòng tay nhất là trong dịp đầu năm mới.

Lễ thượng kỳ đầu năm lần đầu tiên tại Tượng Đài Arlington đúng vào ngày Lễ Tình Nhân, 14 tháng 02 và cũng vào ngày mồng bảy Tết Nguyên Đán. Số người tham dự không đông đảo bởi nhiều lý do chủ quan lẫn khách quan. Tuy nhiên, những người đã hiện diện dù các cựu quân nhân, hay đồng hương đều có một suy nghĩ chung là chào quốc kỳ VNCH trong ngày đầu năm mang ý nghĩa thiêng liêng của người Việt tỵ nạn tha hương nhớ về cố quốc, nơi đang bị một chế độ phi nhân thống trị không có nhân quyền và tự do.

Trong dịp này, bác sĩ Đàng Thiện Hưng đại diện ban tổ chức đã đọc bài phát biểu cám ơn sự hiện diện của mọi người tham dự và nhắc lại một một số hình ảnh và kỷ niệm những ngày Tết êm đềm ngày nào ở quê hương: “Tôi xin cám ơn quý vị đã đến đây tham dự lễ Thượng Kỳ đầu năm tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, và cùng đốt một nén hương tưởng niệm vong linh những anh hùng tử sĩ của QLVNCH và Đồng Minh đã Vị Quốc Vong Thân.  Xin kính chúc quý vị cùng gia quyến một năm mới an khang thịnh vượng, sức khỏe dồi dào, và vạn sự như ý.

 

Thắm thoát mà hơn 40 năm đã trôi qua với 40 mùa xuân viễn xứ.  Mùa Xuân, mùa của tình yêu và hy vọng, mùa của trăm hoa và vạn sắc.  Mà quanh đây, sao vẫn một mùa đông lạnh giá. Và Quê Mẹ, vẫn xa ngàn xa.

 

Nghĩ gì, trong giờ phút thiêng liêng của Đất Trời, trong niềm hân hoan chờ đợi của tuổi thơ.  Nghĩ gì, khi những Mùa Xuân xưa có Ông Đồ già, có giàn pháo đỏ, có bánh chưng xanh, tất cả chỉ còn là mộng tưởng.  Nghĩ gì.  Có chăng chỉ là những ngậm ngùi đắng cay của người lưu vong da vàng, đêm đêm vẫn vọng về Cố Quốc.  Có chăng chỉ là những tiếc thương cho Quê Hương sao còn mãi điêu linh, cho Dân Tộc sao còn mãi đọa đày.  Có chăng chỉ là nỗi ngậm ngùi xót xa, và một nén hương lòng cầu nguyện cho những Người Chiến Sĩ QLVNCH đã nằm xuống trên Đất Mẹ Việt Nam, giấc ngủ ngàn thu chỉ còn được ru bằng những tiếng côn trùng khắc khoải trong những đêm khuya.

 

Quê Hương còn đó, Quê Hương của những người Việt Nam máu đỏ da vàng.  Quê Hương của hơn hai mươi năm chinh chiến triền miên trong cảnh nồi da xáo thịt.  Vì lý tưởng Độc Lập, Tự Do, và Dân Chủ, những người con trai Miền Nam phải chiến đấu bảo vệ Quê Hương, đã anh dũng ra đi đền nợ nước, và nằm xuống lòng đất Mẹ trong những quan tài buồn phủ lá Quốc Kỳ đẫm ướt nước mắt Quê Hương.  Để lại những nỗi đớn đau ngút ngàn trong lòng những người ở lại…để lại những đau thương như muối đổ trong lòng trên khuôn mặt của bà mẹ già ngồi ru con lần cuối, cho con ngủ giấc ngủ ngàn thu…để lại những thương tiếc tận cùng trên khuôn mặt in hằn khổ đau của người góa phụ khi đặt nhẹ chiếc hôn cuối cùng trên vầng trán lạnh của người chồng yêu quý, khóc thương cho mối tình đầu dang dở…để lại những giọt nước mắt long lanh trong ánh mắt thơ ngây của những trẻ thơ vô tội đã sớm mồ côi.

 

40 năm đã trôi qua trong đời người xa xứ.  Nhưng sao thời gian không làm ta quên được tiếng mẹ ầu ơ ru con trong những buổi trưa hè, tiếng sáo diều vi vu trong những buổi chiều của thời thơ ấu.  Sao thời gian không làm ta quên được giòng sông xanh tắm mát tuổi thơ chảy quanh thôn làng quê ngoại có đồng lúa vàng, có lũy tre xanh, có chú bé mục đồng dẫn trâu về chuồng trong ánh nắng chiều tà.  Sao thời gian không làm ta quên được mái trường cũ có thầy có bạn, và bình mực tím làm lem tay lứa tuổi học trò.  Sao thời gian không làm ta quên được lá thư tình đầu tay thẹn thò trao nhau dưới hàng phượng vỹ, và những ngày hò hẹn của tình yêu áo trắng.  Sao thời gian không làm ta quên được con đường cũ, mái nhà xưa, và Quê Hương nơi ta đã sinh ra, lớn lên, rồi bỏ lại.  Sao 40 năm đã trôi qua, sao ta đã cách xa quê hương một nửa vòng trái đất và cả một đại dương, mà tim ta mãi còn thổn thức hai tiếng Việt Nam.

 

Quê Hương còn đó.  Quê Hương đã được gọi là “’Giải Phóng”, đã được gọi là “Độc Lập, Tự Do”.  Nhưng giờ đây Quê Hương vẫn còn lắm thương đau.  Quê Hương của những con người sống trong giàu sang phú quý trên những khổ đau của triệu triệu người dân Việt.  Quê Hương của những con người tranh đua theo đuổi cuộc sống vật chất, xã hội cuốn theo cơn lốc tiền tài danh vọng làm mất hết tình người. Để rồi giờ đây có biết bao trẻ thơ không cửa không nhà, không mẹ không cha, sáng sáng chiều chiều lê la đầu đường xó chợ, để đêm về cô đơn hiu quạnh, làm bạn cùng những giọt nước mắt khóc cho thân phận lạc loài.  Để rồi giờ đây có biết bao cô gái không may phải bán đời hoa cho loài ong bướm, đêm đêm khóc cho thân phận gái nghèo bị đời chà đạp.  Để rồi giờ đây người dân Việt Nam vẫn còn mòn mỏi trong cuộc sống lầm than mất hết nhân phẩm nhân quyền.

 

Một lần nữa giờ Giao Thừa đã đến, đánh dấu mùa xuân tha hương thứ 40.  Xin  cùng nhau chấp tay nguyện cầu.  Cho những Anh Hùng Tử Sĩ QLVNCH được yên giấc ngủ ngàn thu.  Cho Đất Mẹ Việt Nam ôm ấp vỗ về những người con xưa đã đền nợ nước.  Cho những Cựu Chiến Sĩ được bình an trong quãng đời còn lại, cho những khổ đau của hơn hai mươi năm chinh chiến, của những tháng năm ngiệt ngã trong chốn lao tù được lãng quên.  Cho đời không quên những hy sinh xương máu của những  Chiến Sĩ VNCH.  Nguyện Cầu.  Cho trái tim của người mẹ già khóc con chết trận năm nào được bớt thương đau.  Cho dòng lệ đắng cay của người góa phụ không còn đậm ướt bờ má như còn vương vấn nụ hôn xưa của người chinh phu.  Cho đứa bé đã sớm mất cha vì lửa đạn chiến tranh tìm lại được vòng tay bảo bọc, cho hình ảnh của người cha anh hùng không bao giờ nhạt phai trong ký ức, cho giấc ngủ của em được bớt u sầu.  Nguyện Cầu.  Cho một ngày Quê Hương không đau khổ, cho hận thù lãng quên, cho tình người bừng dậy.  Cho người Việt Nam được sống trong tự do yên lành, trong hạnh phúc ấm no.  Cho nẻo đường Việt Nam không còn những bóng dáng trẻ thơ lang thang vất vưởng, bị đời bỏ quên như những cặn bã bên lề xã hội, cho các em được một mái ấm gia đình, và tìm lại được tuổi thơ đã mất.  Nguyện Cầu.  Cho người quê hương sớm về lại với đất Quê Hương.  Cho nơi nơi rộn tiếng vui ca.  Cho Con Tàu Xuyên Việt nhả khói ấm các xóm làng từ Nam ra Bắc.  Cho máu và nước mắt của người dân Việt không còn đậm ướt Đất Mẹ Việt Nam.  Và Nguyện Cầu, bằng trọn vẹn thương yêu, cho tất cả.”

Đại diện Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Dallas, ông Phạm Quang Hậu trong mái tóc bạc trắng cùng với cô Bùi Nhi một biểu tượng tuổi trẻ thành đạt đại diện cho Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hạt Tarrant cũng như cựu Đại Tá Đinh Thạch On cùng nói lên ý nghĩa của ngày lễ thượng kỳ đầu năm tại tượng đài và chúc tất cả mọi người cùng gia quyến năm mới Bính Thân an vui – hạnh phúc. Cuối cùng là phần dâng hương và dùng bữa ăn trưa thân mật.

KD

Be the first to comment

Leave a Reply