THIẾU TƯỚNG ĐỖ KẾ GIAI: “TÔI LÀ MỘT SĨ QUAN GỐC NHẢY DÙ!”

Thiếu Tướng ĐỖ KẾ GIAI (1929-2016)

Dallas, TX.- Cựu Thiếu Tướng Đỗ Kế Giai đã từ trần lúc 4 giờ 56 phút chiều Chủ Nhật, ngày 21 tháng 2 năm 2016 tại Bệnh viện Baylor Dallas. Anh Đỗ Hoàng Minh và anh Đỗ Kế Toại thông báo cho biết sau khi thân phụ bị tai biến mạch máu não phải cấp cứu đưa vào bệnh viện Baylor Garland. Ngay sau đó phải di chuyển đến bệnh viện Baylor Dallas nhưng tình trạng của cựu Thiếu Tướng Đỗ Kế Giai đã không thể cứu chữa được và bác sĩ bệnh viện cho biết sự sống chỉ có thể kéo dài từ 2 đến 8 ngày. Theo di chúc, sự trợ sinh không thể thực hiện để giữ sự sống trong tình trạng “thực vật” và sự ra đi của Thiếu Tướng Đỗ Kế Giai tính theo kim đồng hồ mỗi giờ.

Theo thời gian sống trên đất nước tự do Hoa Kỳ, Thiếu Tướng Đỗ Kế Giai đến thành phố Garland, tiểu bang Texas ngày 26 tháng 11 năm 1994. Cuộc sống buồn tẻ bắt đầu khi vào bệnh viện ngày 9 tháng 02 năm 2012 và sống tại Pleasant Valley HealthCare Center. Sự cô đơn càng gặm nhắm cuộc đời của ông khi hiền thê của ông qua đời ngày 11 tháng 11 năm 2012. Nỗi buồn, sự mất mát đã làm cho sức khỏe và sự minh mẫn cạn dần. Ông vẫn thường thích uống rượu, đặc biệt là rượu trị nhức mỏi của Họa Thượng Thích Tịnh Đức, rượu XO ngâm loại cây quý bên Lào của ông bà Nguyễn Văn Tường. Những lúc như vậy, ông vô cùng tĩnh táo và nhớ lại chuyện cũ thật mạch lạc rõ ràng. Chuyện 10 trái bom Long Khánh mà nhiều người được nghe, chuyện giặc Tàu đồng hóa qua y phục ở các tỉnh dọc biên giới Việt-Trung. Khi nhắc lại bài phỏng vấn của cựu Đại tá Phạm Huy Sảnh năm 2004 về chuyện viết hồi ký và lý do ở lại Saigon sau 30 tháng 4 năm 1975. Ông cho biết, ông không muốn nói nhiều về cá nhân mình. Những điều ông đã nói ra đều từ trái tim và sự thật:

Lý do ở lại: Tôi quyết định ở lại vì tôi cho là hành động như vậy là đúng.  Nhưng không phải vì vậy mà tôi công kích những người ra đi năm 1975.  Bởi vì trường hợp mất Nam Việt Nam thật đặc biệt, không thể qui trách cho những người cầm súng giữ nước.  Các Đơn Vị Quân Đội vẫn hiên ngang chiến đấu, chúng ta không hề bỏ chạy trước Cộng Quân.  Quân Đội phải buông súng vì lệnh đầu hàng của ông Dương Văn Minh.  Do đó, nếu quí vị có ở lại thì trước sau cũng vô tù Cộng Sản như tụi tôi.  Hơn nữa nhờ có một số chiến hữu thoát được ra hải ngoại nên về mặt chính trị mới có cơ hội tranh đấu cho quyền lợi của những người còn kẹt lại.  Về mặt kinh tế, đi trước xây dựng được cuộc sống ổn định sau này có thể tương trợ lẫn nhau.  Bây giờ không nên bàn về vấn đề trước, sau, mà mọi người phải cùng chung lưng gầy dựng một lực lượng vững mạnh cả chính trị và kinh tế nơi thế hệ tương lai của người Việt tại hải ngoại.

Không viết hồi ký: Không! Tôi dứt khoát là không. Vài năm trước đây và ngay bây giờ, có nhiều nhà xuất bản Mỹ và Việt đề nghị tôi viết hồi ký và họ sẽ giúp xuất bản.  Tôi trả lời là đối với tôi điều nầy khó quá.  Bởi nếu đã viết, thì phải nói hết, nói thật, mọi sự việc mà tôi nghe, tôi biết, tôi thấy.  Như vậy e rằng sẽ làm mất lòng nhiều người.  Hơn nữa, vấn đề nầy tôi xin bày tỏ quan niệm tôi qua hai câu của người xưa:

BẠI BINH CHI TƯỚNG, BẤT KHẢ NGÔN DŨNG
VONG QUỐC CHI ĐẠI PHU, BẤT KHẢ NGÔN TRÍ.

Những điều tâm huyết trên đây hoàn toàn sự thật và tôi tin tưởng ấp ủ trong lòng. Những sự kiện đi ngược lại những gì tôi đã nghe, đã đọc. Thật vậy, nếu viết thật khó vô cùng, mất lòng nhiều người mà còn phải “vát chiếu ra tòa”.

Với cá nhân của Thiếu tướng Đỗ Kế Giai, ông luôn tự hào và hãnh diện: “Tôi là một sĩ quan gốc NHẢY DÙ, một TƯỚNG LÃNH. Truyền thống của Quân lực là thi hành tuyệt đối. Trong tinh đó tôi ra lệnh cho BĐQ phải tử thù để chu toàn trách nhiệm. Những điều tôi yêu cầu các chiến hữu BĐQ phải làm, cá nhân tôi cũng thực thi đúng như vậy. 6095 ngày ở tù Cộng sản, tôi tự nhận đã làm tròn bổ phận trách nhiệm của một tướng lãnh đối với đồng đội, với tổ quốc khi tại ngũ. Sau gần 17 năm tù đày, trước mặt kẻ thù trong mọi hoàn cảnh tôi luôn cố gắng giữ gìn tác phong để bảo vệ danh dự của Quân lực. Đối với người Cộng sản, dù họ không thích tôi nhưng họ không thể khinh tôi được.”

Trong tinh thần tôn kính của các chiến hữu đối với cấp chỉ huy đã làm tròn bổn phận và trách nhiệm của mình. Thiếu Tướng Đỗ Kế Giai xứng đáng để được phủ cờ thiêng tổ quốc trước khi thân xác biến thành tro bụi đi vào cõi vĩnh hằng. Từ nay, mỗi ngày đi về trên đường Pleasant Valley ngang qua nhà dưỡng lão tôi không còn cơ hội nào để thăm ông nhất là khi chiều xuống. Ông thích đọc những bài thơ do ông sáng tác, hồn thơ bi hùng của một anh hùng sa cơ lỡ vận.

Xin cùng cầu nguyện cho linh hồn Edmond Marie sớm được an vui cõi Thiên Đàng.

 

Thái Hóa Lộc

Be the first to comment

Leave a Reply