LỄ RỬA CHÂN MÙA PHỤC SINH 2016 TẠI GIÁO XỨ THÁNH PHÊRÔ DALLAS

Sáu người trong 12 người được chọn để rửa chân tại GX Thánh Phêrô

Thánh Lễ cuối cùng của tuần thánh, linh mục Chánh xứ Giuse Phạm Ngọc Minh trong nghi thức cầu nguyện đã đề nghị giáo dân trong Thánh Đường hãy dành một phút cầu nguyện “nhận ra tội lỗi nặng nhất của mình cần phải từ bỏ để ăn năn sám hối trước khi bước qua tuần thánh”. Lời đề nghị của linh mục Chánh xứ thật dễ nhưng rất khó cho mọi người vì không thể tìm ra mức độ ưu tiên tội lỗi của mình để từ bỏ. Có bao nhiêu người tự mình phán xét! Câu chuyện người đàn bà ngoại tình của bài Phúc Âm Chúa Nhật tuần trước vẫn còn phản phất đâu đây. Không ai thấy được khuyết điểm hay tội lỗi của chính mình trong khi lại nhận ra tội lỗi và khuyết điểm người khác…

Những năm vừa qua, nhiều người đã bỡ ngỡ khi nhìn thấy ĐGH rửa chân cho tù nhân, cho phụ nữ và cho cả những người ngoại đạo nữa (một cô gái Hồi Giáo). Thế rồi năm nay một sắc lệnh đã ban ra là từ nay các giáo xứ có thể rửa chân cho phụ nữ, trẻ em vv… Cũng như năm nay, Đức Giáo Hoàng sẽ rửa chân cho các người tỵ nạn.

Riêng buổi lễ Rửa Chân tại Giáo xứ Thánh Phêrô , những người được linh mục Chánh xứ và Thầy Phó Tế Uông Đình Hùng rửa chân cho họ là 12 khuôn mặt rất quen thuộc trong giáo xứ. Người rửa chân và người được rửa chân đã hiệp thông trong ý nghĩa nghi lễ rửa chân qua bài Phúc âm mà Chuá rửa chân cho 12 môn đệ, do đó  nghĩ rằng nghi lễ mà Cha xứ và thầy Sáu cử hành là việc diễn lại sự tích rửa chân cuả Chuá.

Nhưng nghi lễ rửa chân không phải là việc ‘diễn lại một sự tích’!

Chúng ta đều biết rằng trước giờ chiụ nạn, Chúa đã để lại cho các môn đệ 2 lệnh truyền. Lệnh truyền thứ hai nhưng lại cao trọng nhất là bí tích Thánh Thể “Này là Mình Ta…Này là Máu ta… Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Ta”.

Nhưng trước đó Chuá đã ban cho một lệnh truyền khác, đó là sau khi rửa chân cho các môn đệ xong, Chuá nói “Các ngươi có hiểu ta đã làm gì cho các ngươi không? …Vậy nếu Ta là Thầy, là Chuá, mà đã rửa chân cho các ngươi, thì các ngươi cũng phải rửa chân cho nhau…”

Chuá nói “các ngươi cũng phải rửa chân cho nhau” chứ không nói “hãy diễn lại sự tích này” hay là hãy “thay mặt Ta mà làm việc này”.

Cho nên khi một vị linh mục rửa chân cho giáo dân, là chính vị linh mục đó thực hiện nghĩa cử bác ái yêu thương và nhân đức khiêm nhường, chứ không phải chỉ tạm thời đóng vai cuả Chuá qua một nghi lễ.

Nghĩ thấu đáo về ‘lệnh truyền’ ấy, thì mọi giáo dân cũng phải rửa chân cho nhau nữa. Có một số giáo phái Tin Lành đã làm như vậy.

Do đó ‘nghi lễ rửa chân’ không chỉ là rửa chân theo vẻ bề ngoài mà phải là ‘thi hành lệnh truyền cuả Chuá về đức bác ái, thương yêu và khiêm nhường’. Mà thực thế, sách Phụng Vụ cuả Giáo Hội không gọi nghi lễ này là ‘Rửa Chân’ như người Việt Nam ta, mà goị là ‘Mandatum,’ nghĩa là ‘thực hành điều Chuá ra lệnh’.

Nhưng để cho dễ hiểu, chúng tôi vẫn xin dùng từ ngữ quen thuộc là ‘Rửa Chân’ nhưng xin được hiểu hai chữ đó là ‘việc thực hành lệnh truyền cuả Chuá’ (Mandatum). Nếu chúng ta hiểu như vậy thì trong Thánh Lễ Chúa Nhật vừa qua Ban Điều hành Giáo xứ đã không quên “chúc mừng vị Chủ chăn của mình trong ngày Thánh Bổn Mạng”, công lao của người đã xây dựng và phát triển Giáo Xứ Thánh Phêrô như ngày hôm nay.

TKD

Be the first to comment

Leave a Reply