SINH HOẠT VĂN HỌC CUỐI TUẦN

Ký giả Dương Phục và Vũ Thanh Thủy cám ơn thân hữu đồng hương

Ra mắt sách Hồi Ký Phóng Sự Chiến Trường: “TÌNH YÊU NGỤC TÙ VÀ VƯỢT BIÊN”.

Hoàn toàn khác hẳn với sự tham gia buổi ra mắt Hồi ký Phóng sự Chiến Trường: “Tình Yêu Ngục Tù và Vượt Biên do hai nguyên phóng viên chiến trường đồng tác giả là ký giả Dương Phục – Vũ Thanh Thủy tại Houston hơn 600; buổi ra mắt sách tại Dallas với sự phối hợp tổ chức của Đài Saigon 900AM, 1600AM và Phân Hội Văn Hóa Khoa Học DFW số người tham dự hơn 100 người.

Chương trình bắt đầu vào lúc 2 giờ chiều Thứ Bảy, ngày 21 tháng 05 năm 2016 tại Trung Tâm Sinh Hoạt Cao Niên số 3630 N. Shiloh, Garland, TX 75044. Điều hợp chương trình Xướng Ngôn Viên Quang Hưng và Trần Anh, Hội Văn Hóa Khoa Học. Sau phần nghi thức chào cờ, mặc niệm là lời chào mừng quan khách và thân hữu, đồng hương của anh Trần Anh. Bác sĩ Nguyễn Hào Hội Quảng Đà, Giám Đốc Đỗ Thu Nga Đài 1600AM/SBTN/DFW giới thiệu về tác phẩm và tác giả được ghi nhận dưới đây. Một số thân hữu được mời phát biểu như ông Thái Hóa Lộc Báo Người Việt Dallas, Nhạc sĩ Huỳnh Công Ánh, cựu Trung tá Nguyễn Tuệ, bà Angie Hồ Quang. Với cách nhìn chung và riêng, những người đã cựu quân nhân, cựu tù nhân và vượt biên mỗi giai đoạn là một cuốn sách nhỏ trải qua nhiều mất mát, tan vỡ. Đặc biệt trong dịp này nhạc sĩ thông báo, một Hồi ký sẽ được ra mắt vào cuối năm nay. Anh kể lại cuộc vượt ngục đã ghi dấu nhiều kỷ niệm trong cuộc đời anh.

Chương trình văn nghệ và thức ăn nhẹ ban tổ chức cùng chia sẻ niềm vui với hai ký giả Dương Phục và Vũ Thanh Thủy. Buổi ra mắt sách kết thức vào lúc 5 giờ chiều cùng ngày.

Một số ghi nhận riêng của ký giả Triều Giang về tác giả và tác phẩm

Tác giả

 

Vào làng báo từ giữa thập niên 60; ông Dương Phục sanh ngày 9 tháng 9, 1945 là gốc người miền Bắc nhưng sanh tại Thanh Hoá khi cha ông được chuyển đến đây làm việc. Đang là sinh viên Luật, ông được nhận vào làm cho đài phát thanh Sài Gòn. Năm 1969, động viên vào trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức, ông được điều về phục vụ Đài phát thanh Quân đội và cộng tác với nhật báo Sóng Thần. Ông là một trong số ít ỏi những phóng viên lúc bấy giờ được huấn luyện qua các khóa học của Bộ Thông tin dưới thời Tổng trưởng Thông tin Nguyễn Ngọc Linh và còn được học khóa nhảy dù cùng với hai phóng viên dân sự khác là Lê Phú Nhuận và cố phóng viên Vũ Ánh để có thể nhảy dù thẳng vào các chiến trường để làm những bản tường trình nóng hổi tới thính giả toàn quốc qua làn sóng đài phát thanh Quân đội và Sài Gòn. Ông được chọn vào phái đoàn đại diện Việt Nam Cộng Hoà trong Hội nghị bốn bên, và là một trong 3 người của miền Nam Việt Nam đầu tiên đến đất Bắc Việt Nam sau gần 20 năm Bắc Nam chia cắt tại vĩ tuyến 17 để bàn về vấn đề trao trả tù binh theo Hiệp định Paris. Sau khi Cộng Sản chiếm miền Nam, ông phải vào tù, rồi vượt ngục, vượt biển và đến Hoa Kỳ năm 1980.

Bà Vũ Thanh Thủy sinh ngày 24 tháng 9 năm 1950 tại Hà Nội. Bà vào nghề báo trong một dịp tình cờ. Đến khi có cuộc họp báo Mậu Thân Huế về những mộ chôn tập thể, bà tham gia và sau đó tình nguyện săn tin tại các chiến trường. Trong những năm tháng này, bà có dịp làm việc chung và trở thành bạn với nhiều ký giả ngoại quốc tên tuổi như Marie Joannidis, Oriana Fallaci. Tác giả Vũ Thanh Thuỷ cũng từng cộng tác (free lancer) với báo Le Monde, hãng thông tấn AP và từng được tướng Đỗ Cao Trí tặng Anh Dũng Bội Tinh với Ngôi Sao Bạc vì sự dũng cảm của bà trong việc săn tin tại chiến trường Cam Bốt. Sau bà kết hôn với phóng viên Dương Phục, sanh con gái đầu lòng Thuận An vào những ngày Sài Gòn hấp hối. Khi chồng phải vào tù tập trung cải tạo của Cộng Sản, bà giúp chồng vượt ngục rồi vượt biên và cùng chồng và hai con đến Mỹ vào năm 1980.

 

Tác phẩm

 

Giống như tựa đề: Tình Yêu, Ngục Tù và Vượt Biển, cuốn hồi ký của hai phóng viên chiến trường nói về cuộc đời thăng trầm cùng với vận nước của họ. Họ yêu nhau trong chiến tranh, “hoà bình” đến thì bị đẩy vào ngục tù, sống không nổi trong nhà tù nhỏ được mỹ từ hoá là “trại học tập cải tạo”, và nhà tù lớn là xã hội Việt Nam đang oằn oại dưới gông cùm Cộng Sản, họ vượt ngục và cuối cùng vượt biên.

Từng đoạn đời của họ được kể lại trong một bối cảnh lịch sử của hai thập niên 60 và 70 của Việt Nam đầy máu lửa chiến tranh, bạo lực, chết chóc. Khi mà sự sống và cái chết chỉ trong gang tấc. Lúc mà nhân phẩm của con người bị chà đạp, bị thách đố đến cùng cực. Giữa cái đúng và cái sai, điều thiện và điều ác chỉ cách nhau có một sợi chỉ mỏng manh. Theo bản năng, họ đã làm gì để sinh tồn và lý trí họ đã phải ứng xử ra sao để sống còn nhưng vẫn giữ được nhân phẩm? Tình Yêu, Ngục Tù và Vượt Biên trả lời độc giả câu hỏi này và gói ghém hành trình vượt thoát gông cùm Cộng sản để tìm tự do của hai người Việt Nam, hay nói đúng hơn, của một gia đình Việt Nam; gia đình của hai tác giả Dương Phục-Vũ Thanh Thuỷ.

 

Có gì lạ?

 

Có thể có ngưòi đã nghĩ rằng: lại thêm một hồi ký của người tù và thuyền nhân vượt biển, đã có hàng trăm cuốn được xuất bản trong hơn 40 năm qua. Có gì là lạ?

Sự thực Tình Yêu, Ngục Tù và Vượt Biển có rất nhiều điều lạ. Đây là hồi ký của hai phóng viên hành nghề và đã có tên tuổi từ trước 1975. Cái nhìn của họ sắc bén và tinh tế về những sự kiện xảy ra chung quanh với từng chi tiết mà người thường không chú ý. Và vì ngoài việc làm chứng nhân, họ còn là nạn nhân nên những cảm xúc sâu xa của họ được kể lại với những chi tiết sống động khiến người đọc như đang sống với họ trong từng giây phút mà họ đã trải qua. Tác giả Vũ Thanh Thuỷ đã phát biểu trong phần chào mừng và cảm tạ quan khách: “Rất nhiều cuốn sách đã viết lại những chuyện này, nhưng chúng tôi, là những phóng viên chiến trường, viết lại như bản tường trình của nhân chứng, kể lại những điều mắt thấy, tai nghe, chính mình kinh qua, trải nghiệm, như người thợ chụp hình, như chuyên viên ghi lại những âm thanh, như người thân kể chuyện đời mình lại cho những người thân khác”.

 

Vì cả hai đều là những ký giả có kinh nghiệm nên khi viết hồi ký thì hơi khó về việc quyết định ai là người viết chính, ai là người viết phụ? Cách xưng hô ra sao và khi nói về người kia phải dùng danh xưng thế nào để người đọc cảm thấy gần gũi nhưng không mang tính cách của một cuốn tiểu thuyết cải lương. Tác giả Vũ Thanh Thuỷ chia sẻ: “Nội dung câu truyện thì đã có sẵn, chỉ cần sắp xếp những chi tiết và thời gian là được. Nhưng cái khó là phải xưng hô làm sao đây? “tôi” và “chàng” hay “tôi” và “nàng”? Nghe sao có vẻ cải lương quá! Có như vậy thôi mà chúng tôi loay hoay hết 10 năm, không biết phải quyết định ra sao? Cuối cùng, nhân một dịp Đài Saigon Houston thực hiện chương trình tưởng niệm Tháng Tư Đen 1975, chúng tôi đọc một số trích đoạn trên đài phát thanh 900 AM. Mỗi người thay phiên đọc phần của mình viết về từng giai đoạn hay sự việc giống nhau nhưng ở góc cạnh của mỗi người. Cách xưng hô thì xưng “tôi” và nói về người kia thì dùng tên: “Phục” hay “Thuỷ”. Những bài đọc này được thính giả thích thú và tán thưỏng. Chúng tôi quyết định cứ giữ như vậy”.

Nhà truyền thông Lê Văn, cựu chủ biên chưong trình Việt ngữ của đài VOA, một trong ba diễn giả chính của buổi ra mắt với giọng hóm hỉnh và duyên dáng, ông nhận định:”Tôi rất thích lối viết xen kẽ. chàng viết một đoạn mô tả lại sự việc theo nhận định của mình, nàng lại viết một đoạn khác nói lên quan điểm của nàng về cùng một sự việc đó, phần nhiều là để bổ túc cho nhau nhưng đôi lúc cũng có sự khác biệt”

Thêm vào đó là phần phụ lục với bộ sưu tập hình ảnh riêng tư của gia đình cũng như về chiến tranh, về xã hội chung quanh, về cảnh tù đày, vượt biển thật phong phú và giá trị..

 

Nguồn tài liệu trung thực. quý giá

 

Chiến tranh VN đã chấm dứt hơn 40 năm qua, tại Hoa Kỳ đã có nhiều trăm cuốn sách viết về cuộc chiến tranh VN. Một số không ít đã viết bởi những phóng viên chiến trường người Mỹ. Xin đơn cử một vài như nữ ký giả Frances Fitzgerald với cuốn Fire In The Lake, Neil Sheehan với cuốn A Bright Shining Lie, Marilyn B. Young với cuốn The Vietnam War 1945-1990, Stanley Karnow vớiVietnam War A History…những ký giả này khi đến VN, họ hầu hết không nói đưọc tiếng Việt, không hiểu gì mấy về lịch sử và văn hoá VN, nên dù họ có ngồi ngay tại Sàigòn hay đi ra ngoài chiến trận, họ không biết gì hơn ngoài những gì người thông dịch nói cho họ biết. Cuốn The Spy Who Loves Us của phóng viên chiến trường Thomas A, Bass tiết lộ hầu hết những tin tức các ký giả Hoa Kỳ nhận từ cơ quan thông tin của Hoa Kỳ và VNCH qua các bản tin, phần còn lại họ đi săn các nguồn tin lạ tại các quán cà phê Grival, Catinat, Continental thời bấy giờ để tìm gặp nguồn cung cấp của loại tin này là Phạm Xuân Ẩn, một tướng tình báo Việt Cộng đội lốt ký giả cho báo Time Magazine. Do đó, cái nhìn của họ về chiến tranh VN nghiêng hẳn về phiá CS hoặc quan điểm chống chiến tranh VN. Buồn thay, những sách vở của họ lại là nguồn cung cấp dữ kiện cho các nhà viết sử để giảng dạy cho con em chúng ta tại học đường Hoa Kỳ.

Biết bao ký giả Hoa Kỳ lấy chiến tranh VN là nơi để thăng tiến nghề nghiệp. Hàng chục ký giả, nhiếp ảnh viên Hoa Kỳ đươc lãnh giải thưởng cao quý như Pulitzer. Chiến tranh chấm dứt, họ trở về Mỹ và coi thời gian họ làm việc tại VN là những thành tích huy hoàng trong tiểu sử của họ. Có những người lên ngôi vị hàng đầu của ngành truyền thông Hoa kỳ với những số lương hậu hĩnh như Walter Cronkite, Dan Rather, David Brinkley, Peter Arnett, Philip Caputo, Tom Wolf. Và cả hai ngưòi bạn phóng viên ngoại quốc của tác giả Vũ Thanh Thuỷ mà bà đã nhắc đến trong hồi ký là Marie Joannidis gốc Hy Lạp, và Oriana Fallaci gốc Ý. Cuộc đời sự nghiệp của họ đã đến tột đỉnh vinh quang, nhưng ngay cả tác phẩm của họ cũng đã và đang được CSVN chọn dịch để dùng làm phương tiện tuyên truyền. Tác giả Vũ Thanh Thuỷ chia sẻ với người viết về một cuốn sách của bà Oriana Fallaci được nhà nước Cộng Sản dịch ra tiếng Việt dưới tựa đề “Cuộc Sống, Cuộc Chiến Tranh…Và Rồi…” (không biết có phải đã đưọc dịch từ nguyên bản của cuốn: Wir, Engel Und Bestien: Ein Bericht Aus Dem Vietnamkrieg, là một trong trên 30 tác phẩm của Oriana Fallaci hay không?), trong đó có câu mà nhà xuất bản tâm đắc nhất đưa vào phần giới thiệu: “Cuộc sống là phải chiến đấu. Như một Việt Cộng.” Vì không có nguyên bản nên chúng tôi không dám kết luận câu nói thiếu hiểu biết, hàm hồ đến lố lăng này đã được dịch trung thực từ nguyên bản hay không? Nhưng một điều rõ ràng là cả tác giả lẫn tác phẩm đang bị CSVN xử dụng vào mục tiêu tuyên truyền của họ.

 

 

Di sản tinh thần 

 

Hơn thế nữa, ở hoàn cảnh chúng ta, những “người thua cuộc” không giống như “bên thắng cuộc”, họ có quyền cao chức trọng, có nhà cửa, dinh thự nguy nga cướp được của người khác để truyền lại cho con cháu, chúng ta chỉ có một di sản tinh thần là bài học làm người, phải làm sao để đứng dậy với nhân cách sau khi ngã? Chính nhân cách này sẽ giúp con cháu chúng ta đứng thẳng trước những bất công của xã hội, không chịu khuất phục trước những áp bức của bạo quyền. Cũng như chính di sản tinh thần này đã giúp những người dân từ Vũng Áng của miền Trung tới đồng bằng sông Cửu Long đứng dậy đòi quyền làm người, đòi một môi trường trong sạch, một chính quyền minh bạch mà cả thế giới đang nhìn vào với sự đồng cảm và thán phục.

Hai tác gỉa Dương Phục và Vũ Thanh Thuỷ đã thai nghén trong suốt 40 năm để cho ra đời một tác phẩm để đời. Những người con của họ: các cháu Dương Vũ Thuận An, Châu Giao, Bình Minh, Trang Thu, Mai Kim và cả những người trẻ VN sẽ hãnh diện và mang ơn vì cả hai tác giả đã trao lại cho các em bài học là chính phần đời mà họ đã sống bằng mồ hôi, nước mắt, và cả máu trong quá khứ. Hôm nay đây, bài học này được họ đã và đang ghi lại bằng chữ nghĩa với cả nhiệt huyết và tấm lòng yêu thương để trao lại cho các em và con cháu các em mẵi mãi sau này.

 

Sách dầy gần 700 trang. Giá bán $30 USD, Độc giả muốn mua sách xin liên lạc với:

 

Dương Phục-Vũ Thanh Thủy

 

Radio Saigon Houston

 

10613 Bellaire Blvd., Suite 900

 

Houston, TX 77072.

 

Điện thoại: 713-917-0050

 

Email: info@radiosaigonhouston.com

Be the first to comment

Leave a Reply