HỘI THẢO VỀ Ý NGHĨA CỦA SỰ RA ĐI VÀ CHUẨN BỊ HÀNH TRÌNH MỚI TRONG CUỘC SỐNG CỦA NHÀ QUÀN RESTLAND

Plano, TX.- Qua thông báo của The Seminar Team of Restland sẽ  tổ chức hai buổi hội thảo với chủ đề thật thoải mái và rộng rãi không tập trung vào “quảng cáo bán hậu sự” mà ban tổ chức muốn lắng nghe những gì đồng hương suy nghĩ về một sự chuẩn bị được gọi là lẽ vô thường của tạo hóa: Sinh – Lão – Bệnh – Tử.

Chương trình bắt đầu lúc 11 giờ 30 trưa. Trong phần mở đầu, ông Michael Wilfong Director of Community Outreach trình bày và giải thích cuốn kỷ niệm gần 20 trang của nhà quàn Restland và tiếp theo ông Trần Lộc Vertical Marketing Pre-Arrangement ASM trả lời một số thắc mắc của hơn 20 đồng hương tham dự. Nhiều trường hợp được đưa ra dựa vào cuốn kỷ yếu và một số câu hỏi khác. Ông Trần Lộc cũng nhắc lại là trong tinh thần giúp đỡ các vị lãnh đạo tinh thần không phân biệt tôn giáo, những trường hợp neo đơn khó khăn không có thân nhân nhà quàn Restland sẽ đứng ra đảm trách nghĩa vụ này. Ông cũng nhắc trường hợp của Linh mục Augustine Nguyễn Huy Tưởng hiện sống trong viện dưỡng lão và nếu một mai Chúa có gọi về thì vấn đề hậu sự đã được nhà quàn chu toàn như báo Người Việt Dallas đã phổ biến vài tuần trước đây.

Nhà báo Trương Sĩ Lương của Thế Giới Mới và Thái Hóa Lộc của báo Người Việt Dallas được ông Trần Lộc mời phát biểu ý kiến. Cả hai ông đều xác  định những điều mình phát biểu có tính cách cá nhân, những nhận định riêng tư  hoàn toàn qua kinh nghiệm và hiều biết riêng…Sau đây là những phần trình bày của ông Thái Hóa Lộc:

“Mọi người cần phải tỉnh giác về cái chết, đó là việc suy ngẫm rằng mình sẽ không sống lâu trên cõi đời này. Nếu không có ý thức về sự chết, người ta sẽ không biết lợi dụng kiếp người đặc biệt này mà mình đang có được. “Nhất thất nhơn thân, vạn kiếp bất phục”, có nghĩa là một khi thân này mất rồi thì vạn kiếp khó mà có lại được. Nên kiếp làm người này là có ý nghĩa vì do sống trong đời này con ngườicó thể thành tựu được kết quả quan trọng mà mình mong muốn.

 

Phân tích sự chết không có nghĩa là để mình sợ chết, mà là để biết giá trị của đời người quý báu này, trong khi sống người ta có thể  làm nhiều điều tốt và quan trong quan trọng cho gia đình và xã hội. Thay vì sợ chết, chúng ta cần phải suy ngẫm rằng khi cái chết đến gần, mình sẽ mất cơ hội tốt để thực hiện. Như vậy suy ngẫm về sự chết sẽ mang lại thêm cuộc sống có ý nghĩa của chúng ta.

Chúng ta phải chấp nhận rằng sự chết là điều tất yếu trongcuộc đời này. Đức Phật đã khẳng định rằng “một nơi không có sự chết, là nơi không có thật, không có trên hư không, không có trong biển cả, cũng không có cả trong núi rừng”.

Nếu chấp nhận rằng sự chết là một phần của đời sống thì khi cái chết đến gần, chúng ta  sẽ có thể đối diện nó dễ dàng hơn.

Khi mọi người biết một cách sâu xa ngay trong tâm mình rằng sự chết sẽ đến nhưng tránh suy nghĩ đến nó, rõ ràng là không hiểu biết và không có lợi ích. Điều này cũng đúng khi mọi người chấp nhận rằng tuổi già là một phần của cuộc đời, không muốn có tuổi già và tránh nghĩ về nó. Thái độ như vậy đưa đến sự không chuẩn bị về tâm trí và khi tuổi già đến, mọi thứ sẽ rất khó khăn.

Nhiều người đã già rồi nhưng vẫn làm như là mình còn trẻ lắm. Nhiều lần khi gặp lại những người bạn lâu năm, khi chúng ta chào hỏi “chào ông bạn già”. Ý nghĩa của tôi là chúng ta đã biết nhau từ lâu chứ tôi không nói tới chuyện ‘già nua’. Nhưng khi tôi chào như vậy, một số người đã chỉnh lại tôi một cách mạnh mẽ: “chúng ta không có già, chúng ta là bạn lâu năm”. Thực sự chúng ta đã già, với những trên thân thể: tóc bạc, da nhăn một dấu hiệu của tuổi già, nhưng họ khó chịu với tuổi già. Như vậy là thiếu suy nghĩ về sự đời.

Cuộc đời của chúng ta tối đa là một trăm năm của một đời người, mà so với tuổi thọ của trái đất này thì đời sống củacon người có là bao. Trong một đời ngắn ngủi này, con người nên cố gắng sống cẩn thận không gây ra khổ đau cho mình và người khác. Đời sống này rất quý báu không nên tạo ra sự hủy diệt mà nên được dành cho những hoạt động có tính cách xây dựng, hay ít nhất cũng không làm tổn hại đến người khác hoặc gây khổ đau rắc rối cho họ. Như vậy những tháng năm ngắn ngủi của chúng ta như một du khách trên hành tinh này sẽ có ý nghĩa.
Nếu một du khách đến thăm một nơi nào đó trong một thời gian ngắn mà gây ra nhiều rắc rối, như vậy là sai lầm. Nhưng nếu như một du khách, bạn làm cho người khác hạnh phúc trong khoảng thời gian hạn hẹp này, như vậy là khôn ngoan, và bạn rời khỏi nơi này để đến nơi khác bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc. Nếu bạn quậy phá, dù chính bạn không gặp khó khăn nào trong thời gian ở nơi này, nhưng bạn sẽ tự hỏi chính mình trong thời gian ở nơi đây mình đã làm được cái gì.

Cuộc đời một trăm năm, phần đầu là trẻ thơ, phần cuối là tuổi già, thường giống như một con vật, chỉ có ăn và lăn ra ngủ. Khoảng giữa kéo dài vài chục năm có thể sống một cách có ý nghĩa. Đức Phật nói:
“Nửa cuộc đời người ta ngủ. Mười năm sống trong tuổi thơ. Hai mươi năm sống trong tuổi già. Trong mươi năm còn lại, đau buồn, than thở và lo nghĩ, chiếm nhiều thời gian, và hàng trăm thứ bệnh tật lấy đi nhiều thời gian hơn nữa”.

Để làm cho cuộc đời có ý nghĩa, hãy vui vẻ chấp nhận tuổi già và cái chết như một phần của cuộc đời mình. Mọi ngườigặp khó khăn nghĩ đến cái chết nhưng lại dễ dàng trong tham lam, gây thêm rắc rối, và có ý làm tổn hại người khác.

Chúng ta thấy những con người được xem là những nhân vật lớn, như các bậc vua chúa, xây những lâu đài và những tòa nhà cao ốc, chúng ta thấy rõ ràng trong tâm trí của họ cho rằng họ sẽ sống mãi trong cuộc đời này. Hậu quả của sự tự lừa dối này là có thêm đau khổ và thêm rắc rối cho nhiều người khác.

Đối với những người không tin có đời sống tương lai, việc suy ngẫm về thực tại cũng có ích lợi và có tính khoa học. Vì con người, tâm trí cũng như tất cả những hiện tượng đều có nhân duyên khác cùng thay đổi trong từng phút giây, điều suy ngẫm này dẫn đến khả năng phát triển bản thân theo hướng tốt. Nếu đời sống này không bao giờ đổi thay thì chúng ta sẽmãi mãi chịu sự khổ đau. Khi ta biết rằng vạn vật luôn biến đổi thì dù ta đang trải qua một giai đoạn rất khó khăn, ta vẫn có thể tìm thấy niềm an ủi trong sự hiểu biết rằng tình trạngđó sẽ không như vậy mãi mãi. Vì vậy không có việc gì phải tuyệt vọng.

Do nhận thức được đời sống là vô thường, con người có ý thức về kỷ luật. Kỷ luật ở đây không có nghĩa là cấm kỵ, mà có nghĩa là có sựgiằng co giữa lợi ích dài hạn và lợi ích ngắn hạn, bạn hy sinh ích lợi ngắn hạn và chọn lợi ích dài lâu về sau. Đây là sự tự kỷ luật phát xuất từ sự có ý thức về luật nhân quả nghiệp báo. Thí dụ để cho bao tử của tôi hồi phục sau cơn bạo bệnhmới đây, tôi tránh dùng những thức ăn có chất chua và đồ uống lạnh dù những món này có vẻ ngon miệng và hấp dẫn. Loại kỷ luật này có mục đích phòng vệ. Cũng như giống như vậy, việc suy ngẫm về sự chết đưa đến sự tự kỷ luật hay tự kiềm chế, tự phòng vệ, chứ không phải là sự trừng phạt.

Biết rằng mình sẽ chết, đó là điều lợi ích. Tại sao? Nếu không có ý thức về sự chết, bạn sẽ không để ý đến việc mình làm thiện hay ác mà chỉ sống một cách vô nghĩa, không tìm hiểu những thái độ vàhành vi nào gây ra đau khổ và những loại nào đưa đến phúc lạc.

Để kết luận, chúng tôi xin thưa với quý ông bà, anh chị, chúng tôi không đại diện cho ai cũng không quảng cáo cho nhà quàn Restland  mà chỉ trình bày ý kiến riêng của mình về ý nghĩa sự sống và sự chết. Những gì chúng ta phải chuẩn bị cho cuộc hành trình của mình dù muốn hay không trong chúng ta đều phải đi qua.

Xin cám ơn quý vị

Be the first to comment

Leave a Reply