ÔN LẠI LỊCH SỬ

Tượng Đức Trần Hưng Đạo tại Nam Cali

Arlington, TX.- Ngày 15 tháng 9, trên diễn đàn địa phương xuất hiện lời kêu gọi giới truyền thông báo chí lên tiếng của ông Nguyễn văn Lạt về những lời phát biểu của ông Trần Hữu Bé cựu Thiếu Tá thuộc binh chủng Quân Cụ VNCH. Người hiến tặng tượng Đức Thánh Trần Hưng Đạo cho Ủy Ban xây dựng Kỳ Đài và Tượng Đại tại Trung Tâm Thương Mại Bến Thành Plaza trong dịp gây quỹ vào đêm Thứ Bảy, ngày 9 tháng 9 năm 2017. Trong cuộc phỏng vấn của bà Thu Nga Giám Đốc Đài Truyền hình SBTN Dallas khi được hỏi liên quan chiến thắng Bạch Đằng Giang nhờ đâu? Ông Trần Hữu Bé vì luống tuổi, tai không còn nghe rõ hay không còn nhớ lịch sử nhưng lại trả lời một cách xác quyết là Trận Bạch Đằng Giang do Thượng tướng Trần Quang Khải chỉ huy không phải là Tướng Trần Hưng Đạo, ngoài ra ông còn đưa ra một số chi tiết cá nhân liên quan đến hai vị tướng cột trụ của nhà Trần lúc bấy giờ. Phản ứng trước sự kiện bất ngờ, một số người đã không đồng ý trước sự im lặng của các cơ quan truyền thông báo chí và những người có trách nhiệm liên hệ cần có một thái độ thích hợp tránh tiền lệ sau này: vô trách nhiệm những tuyên bố của mình trước công chúng, sai sự thật và đi ngược lại lợi ích chung. Bởi vì, ông Trần Hữu Bé là người đã hiến tặng Tượng Đức Trần Hưng Đạo phải là người tìm hiểu rõ những đức tính cao quý, tài năng thao lược của Đức Trần Hưng Đạo trong 3 trận chống ngoại xâm phương Bắc không thể đưa ra một nhận định sai với lịch sử.

Ngày 20 tháng 9, ông Trần Hữu Bé đã chính thức xác nhận sự sai lầm của mình: “Vì phát biểu đột xuất không có chuẩn bị trước nên phạm lồi chứ đâu có ý coi thường đồng hương. Mọi sự tôi nhận lỗi hết. Năm nay tôi cũng 81 (1936) xin quí vị bỏ qua chuyện lớn hoá nhỏ, chuyện nhỏ hoá không.  Người phát biểu sai chứ người phỏng vấn chỉ làm trách nhiệm truyền thông thôi. Xin qui vị thông cảm

Một lân nữa tôi xin lỗi tất cả

Trân hữu Bé.

Dù sao sự đóng góp của ông Trần Hữu Bé cũng rất đáng quý nhưng phải cái tội lúc nhỏ không học lịch sử nên lấy râu ông này gắn cằm bà kia cũng cần được tha thứ. Nhưng một điều đáng tiếc, một vài phần tử xấu “ẩn danh” lợi dụng chụp mũ vô tội vạ tạo hiềm khích gây chia rẽ trong cộng đồng. Sự mất đoàn kết từ lâu trong cộng đồng bắt nguồn từ những phần tử ném đá dấu tay này.

Nhân dịp này, chúng ta cùng ôn lại bài học lịch sử “BẠCH ĐẰNG GIANG” với ông Trần Hữu Bé.

TRẬN BẠCH-ĐẰNG-GIANG

Quân Nguyên từ khi thua trận Vân-đồn, lương-thảo một ngày một cạn đi, Thoát Hoan muốn cho người về Tàu cầu viện và lấy thêm lương, Hưng-đạo-vương biết ý, sai tướng lên giữ núi Kì-cấp và ải Nữ-nhi ở mặt Lạng-sơn không cho người Tàu đi lại.

Các tướng thấy vậy bèn vào bàn với Thoát Hoan rằng: « Quân ta đóng ở đây, thành-trì đã không có, kho-tàng lại cạn cả; và bây giờ là đang lúc hết xuân sang hạ, khí trời nồng-nực, mà lại những chổ hiểm-yếu đều mất cả, chi bằng hãy rút quân về, rồi sau sẽ liệu kế khác ».

Thoát Hoan thấy quân-thế của Hưng-đạo-vương mạnh lắm, chưa có thể phá được, bèn nghe lời các tướng, sai Ô mã Nhi, Phàn Tiếp dẫn thủy-quân theo đường sông Bạch-đằng[5] về trước. Còn mặt bộ thì sai Trình bằng Phi, Trương Quân dẫn binh đi chặn hậu. Sửa-soạn định vài hôm nữa thì rút về.

Hưng-đạo-vương biết mưu ấy, bèn sai Nguyễn Khoái dẫn binh lẻn qua đường tắt mé sông thượng-lưu sông Bạch-đằng, kiếm gỗ đẽo nhọn bịt sắt đóng khắp giữaa giòng sông, rồi phục binh chờ đến lúc nào nước thủy-triều lên thì đem binh ra khiêu-chiến, nhử cho thuyền giặc qua chỗ đóng cọc. Hễ lúc nào nước thủy-triều xuống thì quay binh lại hết sức mà đánh. Lại sai Phạm ngũ Lão, Nguyễn chế Nghĩa dẫn quân lên phục ở ải Nội-bàng (thuộc Lạng-sơn) chờ quân Nguyên chạy lên đến đấy thi đổ ra mà đánh.

Các tướng đi đâu đấy cả rồi. Hưng-đạo-vương tiến quân lên đánh giặc, sực nghe tin báo rằng Ô mã Nhi đã kéo quân về đến Bạch-đằng, Hưng-đạo-vương mới hô quân sĩ, trỏ sông Hóa-giang[6] mà thề rằng: « Trận này không phá xong giặc Nguyên, thì không về đến sông này nữa! » Quân-sĩ ai nấy đều xin quyết chiến, kéo một mạch đến sông Bạch-đằng.

Những chiến-thuyền của Ô mã Nhi, Phàn Tiếp theo giòng sông Bạch-đằng, bỗng chốc thấy tướng nhà Trần là Nguyễn Khoái dẫn chiến thuyền đến khiêu-chiến. Ô mã Nhi tức giận thúc quân xông vào đánh, Nguyễn Khoái liền quay thuyền chạy. Bấy giờ đang lúc thủy-triều lên, mặt nước mênh-mông, Ô mã Nhi vô tình, thấy địch quân chạy, cứ việc thúc thuyền đuổi theo.

Nguyễn Khoái nhử quân Nguyên đi khỏi xa chỗ đóng cọc, rồi mới quay thuyền đánh vật lại. Hai bên đánh đang hăng, thì đại quân của Hưng-đạo-vương tiếp đến. Ô mã Nhi, Phàn Tiếp thấy quan quân to thế lắm, mới quay thuyền chạy trở lại. Khi chạy đến khúc sông có cọc đóng thì nước thủy-triều đã rút xuống, thuyền của quân Nguyên vướng mắc phải cọc, đổ nghiêng đổ ngửa, đắm vỡ mất nhiều. Quan quân thừa thắng đánh cực hăng, quân Nguyên chết như rạ, máu loang đỏ cả khúc sông. Tướng Nguyên là Ô mã Nhi, Phàn Tiếp, Tích Lệ, Cơ Ngọc đều bị bắt cả.

Trận Bạch-đằng-giang đánh vào tháng ba năm mậu-tí (1288) lấy được chiến-thuyền của quân Nguyên hơn 400 chiếc và bắt được quân-sĩ rất nhiều.

  1. HƯNG-ĐẠO-VƯƠNG ĐẠI PHÁ NGUYÊN-BINH. Thoát Hoan nghe tin quân thủy vỡ tan rồi, dẫn bọn Trình bằng Phi, A bát Xích, Áo lỗ Xích, Trương Quân, Trương Ngọc, đi đường bộ chạy về đến ải Nội-bàng, bỗng gặp quân phục của Phạm ngũ Lão đổ ra đánh. Các tướng hết sức giữ gìn Thoát Hoan, vừa đánh vừa chạy. Trương Quân dẫn 3.000 quân đi đoạn hậu cố sức đánh lấy đường chạy, bị Phạm ngũ Lão chém chết. Thoát Hoan chạy thoát ra được cửa ải, quân-sĩ mười phần, tổn hại mất 5, 6 phần.

Bọn Thoát Hoan đang đi, bỗng lại có tin báo rằng tự cửa ải Nữ-nhi đến mãi núi Kì-cấp hơn 100 dặm, chỗ nào cũng có đồn ải. Nghe tin ấy quân-sĩ đều xôn-xao sợ-hãi, và mé sau lại nghe tiếng ầm-ầm quan quân đuổi theo và sắp kéo đến. Thoát Hoan vội-vàng sai A bát Xích, Trương Ngọc dẫn quân đi trước mở đường, Áo lỗ Xích đi đoạn hậu.

A bát Xích, Trương Ngọc gặp phải quan quân chặn đường phục ở hai bên sườn núi bắn tên thuốc độc xuống như mưa. Hai tướng đều tử trận, và quân-sĩ chết thây nằm ngổn-ngang từng đống. Còn Trình bằng Phi hết sức giữ-gìn Thoát Hoan chạy ra Đan-kỹ, qua Lộc-châu rồi đi lẻn con đường tắt về châu Tư-minh.

Áo lỗ Xích đi sau, chạy thoát được, mới nhặt-nhạnh tàn quân theo cả Thoát Hoan về Yên-kinh.

Hưng-đạo-vương chuyến này thực là trừ hết quân Mông-cổ mới hội cả các tướng, dẫn quân rước xa-giá Thượng-hoàng và Nhân-tông về kinh-sư. Khi về đến Long-hưng, Nhân-tông đem bọn tướng Nguyên bị bắt là Ô mã Nhi, Phàn Tiếp, Tích Lệ, Cơ Ngọc vào làm lễ hiến-phù ở trước Chiêu-lăng.

Nhân thấy giang-sơn lại được như cũ, Thánh-tông Thượng-hoàng có làm hai câu thơ để làm kỷ-niệm:

Xã-tắc lưỡng hồi lao thạch mã,
Sơn-hà thiên cổ điện kim âu.

Dịch nôm:

Xã-tắc hai phen bon ngựa đá,
Non sông thiên cổ vững âu vàng.

Về đến Thăng-long vua sai mở tiệc khao thưởng tướng-sĩ, cho dân-sự mở hội vui-vẻ ba ngày, gọi là Thái-bình diên-yến.

(Trích VIỆT Nam Sử Lược – Trần Trọng Kim)

Thái Hóa Lộc

(Cựu Binh Chủng Quân Cụ Loại V)

Be the first to comment

Leave a Reply