Một phút nghĩ về mẹ

Thành thật chia buồn

Cứ vào mùa đông đến, trên cây trơ trụi lá và thời tiết lạnh dễ làm cho tôi bùi ngùi nhớ đến người Mẹ đã bỏ tôi đi thật xa. Tôi mong một lần gặp Mẹ trong giấc mơ nhưng không bao giờ xảy ra từ lúc tuổi còn thơ đến nay đã bước vào tuổi thất thập  Vợ chồng tôi đã không may lại cùng một cảnh ngộ là mồ côi Mẹ từ nhỏ chưa biết nhiều về người Mẹ mang nặng đẻ đau để cho chúng tôi có mặt trên cõi đời này. Tiếng Mẹ mà chúng tôi gọi chỉ là một từ ngữ thông thường không gần gũi và gắn bó như những người còn mẹ và có mẹ bên mình. Một điều trùng hợp với vợ chồng chúng tôi là mẹ tôi ra đi vào những ngày cận tết. Tôi còn nhớ, lúc bấy giờ tôi chưa được mười tuổi và hai em tôi còn quá nhỏ chưa biết gì. Sự mất mát vô cùng lớn lao của con người khi không còn mẹ. Còn mẹ vợ tôi lại chọn những ngày gần Giáng sinh để ra đi, bỏ lại đàn con thơ dại và ấy vợ tôi còn bế trên tay còn ngơ ngác chưa biết chuyện gì xảy ra trong cuộc đời mình. Chúng tôi đã chia sẻ đùm bọc nhau những gì chúng tôi đã mất, hơi ấm và tình thương của Mẹ. Chúng tôi đã nhiều lần gọi Mẹ trong những lúc bơ vơ… Chúng tôi vẫn có mẹ như mỗi khi chúng tôi cầu cứu điều gì. Mẹ chúng tôi đã mất lúc còn rất trẻ, chưa được ba mươi hai. Nhưng mẹ chúng tôi đã lớn dần theo thời gian với chúng tôi và ngày nay hai mẹ chúng tôi tóc cũng đã bạc màu để lúc nào chúng tôi cũng có thể Mẹ…

Sự ra đi của bà Alizabeth Nguyễn Thị Hảo đã làm cho tôi xúc động. Hình ảnh người Mẹ đẩy chiếc xe đi lễ nhà thờ Phêrô một năm trước đây đã gợi nhớ cho tôi một chuỗi dài quá khứ nhất là khi nghe người con của bà là anh Đoàn Hiến thay mặt các con nói lời từ biệt trong Thánh Lễ tiễn đưa:

“Mẹ kính yêu,

Người ta nói trăm năm không là mãi mãi.

Vẫn biết là thế nhưng giờ này chúng con vẫn còn ngơ ngẩn nhìn trăm năm cuộc đời của Mẹ như gió qua thềm. Mẹ đã buông tay chúng con nhanh quá… Những ngày trước, nhìn Mẹ yếu đuối trên giường bệnh, thăm hỏi Mẹvài câu đã thấy Mẹ mệt lã người. Chúng con tự nhũ: “Thôi để Mẹ nghỉ ngơi. Khỏe rồi, mình sẽ nói chuyện tiếp…” Nhưng rồi Mẹ không bao giờ khỏe lại được nữa… Mẹ đã yên nghỉ thật rồi.

Chúng con vẫn biết: “Sống gởi thác về”. Chúng con vẫn biết Mẹ đã chuẩn bị ngày này từ lâu lắm. Khi Mẹ nói: “Mẹ chỉ còn biết phú dâng cuộc sống và linh hồn mình trong tay Chúa”. Nhưng Mẹ ơi! Nhìn Mẹ nằm xuống , chúng con không khỏi xót xa – Một cuộc đời đầy gian nan và sóng gió. Thật sự, Mẹ đả có được phút nào vui? Nhà đông con, Mẹ phải hy sinh rất nhiều để chúng con có điều kiện sống và học hành. Mẹ bế bồng, nuôi nấng, dẫn dắt cho từng đứa. Để rồi khi chúng con trưởng thành, chắc chắn đã nhiều lần chúng con làm Mẹ thất vọng… Chắc đã nhiều lần làm Mẹ rơi nước mắt khóc thầm. Đôi khi hòa hợp với Mẹ là một điều rất khó khăn với chúng con, Mẹ khó chịu, cằn nhằn. Mẹ có thể tranh luận bất cứ điều gì. Đôi khi chúng con mong có ngày thoát khỏi Mẹ, mà không nhớ rằng Mẹ luôn tiếp tục làm rất nhiều việc cho chúng con. Thậm chí, cả khi chúng con làm những điều rất tệ.

Mẹ ơi, chúng con xin lỗi Mẹ.

Chúng con biết rằng Mẹ luôn thương yêu, dù nhiều lúc chúng con nông nỗi, trách giận Mẹ.

Chúng con trưởng thành rồi, và sẽ già đi như Mẹ. Rồi chúng con cũng hiểu những điều Mẹ mong chờ ở chúng con. Rồi chúng con sẽ cảm nhận được việc con cái lớn, rời xa Mẹ, mà Mẹ luôn dõi mắt mong chờ, vì:

“Con dù lớn vẫn là con của Mẹ,

Đi suốt đời, lòng Mẹ vẫn theo con”

Nhìn thấy Mẹ ra đi nhẹ nhàng. Con biết Chúa rất thương Mẹ. Người không muốn Mẹ kéo dài thời gian mệt mỏi. Người cho Mẹ thanh thản đi theo Người như một án mây buông hết những cơn mưa buồn, vui trần gian để tan trong trời rộng.

Mẹ hãy bước theo tay Chúa dắt dìu

Như một dòng sông nhỏ bỏ lại sau lưng,

Những phiền muộn kiếp người.

Để xuôi dòng theo biển cả mênh mông,

Lần từ biệt này không phải là lần vĩnh viễn.

Vì mỗi dòng sông khi phân nhánh chia lìa,

Sẽ miệt mài tìm về biển rộng.

Để lại trùng phùng giữa đại dương…

Của lòng thương xót Chúa.

Chúng con xin cám ơn Mẹ về tất cả những gì Mẹ đã làm. Cám ơn Mẹ về tình yêu thương, sự hy sinh và tấm lòng khoan dung của Mẹ đã dành cho chúng con.

Lời cuối cùng chúng con xin gởi Mẹ. Mẹ ơi! Như một cánh hồng theo dòng thời gian, đã tàn phai, rụng rời từng cánh, từng cánh, để về với cội nguồn.

Mẹ giờ đây đã mất, đóa hồng đã không còn, nhưng vẫn còn mãi quanh chúng con một trời hương thơm ngát, là tình yêu dành cho nhau. Vẫn còn mãi trong tim chúng con một nhánh gai đâm sâu là niềm đau của đoàn con mất Mẹ.

Mẹ ơi! Một trời hương đó và nhánh gai này chúng con sẽ mãi trân quý giữ trong lòng cho đến ngày chúng ta gặp lại. Tạm biệt Mẹ…

Mẹ của những người con của bà  Elizabeth Nguyễn Thị Hảo.

Chúng ta những người giáo dân Giáo xứ Thánh Phêrô trong đó có vợ chồng chúng tôi xin chân thành chia buồn với những người còn của bác Nguyễn Thị Hảo. Và trong mỗi chúng ta cùng hướng về người Mẹ của mình còn sống hay đã ra đi với tất cả niềm thương cảm bất diệt…

“Mẹ – một tiếng gọi vô cùng thân thương và tràn trề cảm xúc. Chắc là trên đời này, không còn từ nào có thể khiến người ta dễ dàng rơi nước mắt cho bằng từ này. Những bài ca về mẹ, những vần thơ hay bức tranh về mẹ luôn để lại trong lòng độc giả những cảm xúc bâng khuâng, những nỗi niềm khó tả, những hối hận vì thời gian qua mau, những nỗi tiếc thương không tên nào đấy. Chỉ một tiếng “Mẹ” đã gồm tóm trong đó tất cả những gì là tinh túy, là nhẹ nhàng, là mạnh mẽ, là trọn vẹn niềm vui.

Mẹ là người đã mang đến cho con những ngọt ngào giữa bao đắng cay của cuộc sống. Tiếng khóc chào đời của con đã được xoa dịu bằng tiếng hát à ơi ngọt lịm. Sự lạnh lẽo của khí trời làm con đau buốt đã bị vòng tay ấm áp của mẹ xua tan. Thân thương làm sao bầu sữa mẹ, hạnh phúc làm sao giấc ngủ bên mẹ. Có gom hết tất cả những gì sâu rộng nhất trên thế giới này lại, cũng không sao sánh bằng tình cảm ngọt ngào mà mẹ đã dành cho con.

Tạo Hóa đã khôn khéo sắp xếp để khi đôi môi vừa biết mở ra, con đã biết thốt lên tiếng “Mẹ ơi” thật dễ dàng và hạnh phúc. Chỉ có mẹ mới đủ kiên nhẫn vỗ về con khi cơn đau ập đến, mà chẳng màng chi tiếng khóc la inh ỏi của con. Còn lười ăn, mẹ nhẹ nhàng chăm bón cho từng chút. Ngày đầu tiên con cắp sách đến trường, có bàn tay mẹ dẫn đưa, những nỗi sợ chợt vơi đi bội phần. Mẹ là vị thiên thần hộ mệnh của con, là nơi trái tim con tìm thấy nguồn bình an thắm nồng nhất.

Trái tim quả cảm của mẹ đã bao nhiêu lần nuốt nước mắt vì con. Những lần con sai lỗi, những lúc con vô ơn, những khi con nói lời thất lễ. Khi có niềm vui riêng, con dường như chẳng còn nhớ chi đến mẹ. Còn khi vương phải nỗi buồn, chỉ có mẹ là người sẵn sàng và mau mắn dang rộng vòng tay để con được an ủi. Sự vô tâm của con dành cho mẹ hẳn là đã làm phiền lòng mẹ không ít. Làm sao con có thể nhớ được có bao nhiêu đêm mẹ thức trắng vì tiếng ho của con, bao nhiêu lần mẹ phải giả vờ thèm ăn cọng rau già để nhường phần thịt cá ngon bổ cho con, bao nhiêu lần mẹ cố gắng tỏ ra hạnh phúc và khỏe mạnh để bước chân con ra đi dựng xây sự nghiệp không bị cách trở.

Nhờ mẹ, con được sinh ra trên đời. Máu thịt của con là chính máu thịt mẹ. Từng miếng cơm con ăn là chất chứa biết bao nhiêu hy sinh và mồ hôi nước mắt của mẹ. Thật hạnh phúc biết mấy nếu như suốt cả cuộc đời này con và mẹ luôn mãi ở cùng nhau. Nhưng cả mẹ và con đều biết, sẽ đến một ngày, con phải tung cánh ra đi đến những chân trời rộng. Với bao mối tương quan được mở ra, con nỗ lực đắp xây một tương lai tươi sáng. Con sẽ có những niềm an ủi mới của riêng con. Con sẽ có người yêu, sẽ lập gia đình, sẽ thuộc về một con người khác, một thế giới khác. Mẹ đã hy sinh cho con thật nhiều nhưng chưa bao giờ mẹ muốn chiếm hữu con cho riêng một mình mẹ. Mẹ buồn khi con từ từ tách ra khỏi vòng tay mẹ, nhưng mẹ vẫn cười khi thấy con tìm được hạnh phúc của mình.

Mẹ là dòng nước mát trong nhẹ nhàng trôi giữa trưa hè nóng bức, là hàng cây hứng chịu cái nắng để dọi xuống trên con bóng râm nhẹ nhàng, là ánh trăng lung linh giữa trời đêm u ám. Con thỏa sức vui hưởng những điều tuyệt vời nơi mẹ. Đến khi con lớn khôn, chợt nhìn lại, mẹ đã vì con mà không còn giữ được hương sắc mặn mà như xưa. Mái tóc mẹ đã lấm tấm những vệt trắng lúc nào chẳng hay. Giọng nói mẹ dường như có phần yếu ớt. Nghe tiếng mẹ ho mà lòng con như quặn thắt lại với những cơn đau. Con trách thời gian đã đành tâm lấy đi của mẹ nhiều thứ, con trách mình bao nhiêu ngày tháng qua đã không dành tình cảm cho mẹ thật nhiều. Mẹ chính là hiện thân của Chúa giữa cuộc đời thế nhân.

Những ngày tháng qua, chúng ta cứ mãi chăm lo cho cuộc sống của mình mà quên đi người mẹ hiền, vẫn luôn đứng đằng sau và hy sinh cho chúng ta. Chúng ta hãy xin Chúa tha thứ cho sự vô tâm của chúng ta, cho những bất hiếu của chúng ta, đã không yêu mến mẹ, đã không làm tròn bổn phận làm con với mẹ.

Chúng ta hãy xin Chúa hãy nhớ đến những người mẹ của chúng ta, những người đã mang nặng đẻ đau chúng ta, những người đã chấp nhận tàn phai hương sắc để chúng ta được khôn lớn và nên người.

 Chúng ta cũng hãy xin Chúa trả công bội hậu cho những người mẹ của chúng ta đang còn tại thế, và chúng ta cũng hãy xin Chúa hãy đón nhận nơi chúng ta những giọt nước mắt muộn màng, khóc thương cho những người mẹ đã quá cố, tiếc nuối cho một quãng thời gian sống bên mẹ mà không biết trân trọng và nâng niu.

Các bạn thân mến, hãy lặng im, và nghĩ đến mẹ mình. Hãy để cho con tim mình được lên tiếng. Hãy thỏ thẻ trong lòng hai tiếng: Mẹ ơi!”

Kim Dinh

 

 

Be the first to comment

Leave a Reply