MỘT CHUYẾN THĂM CỰU ĐẠI TÁ LÊ ĐÌNH LUÂN

Chuẩn bị cho chuyến thăm cựu Đại Tá Lê Đình Luân đã được chuẩn bị nhiều tháng trước đây. Người đề nghị đầu tiên là anh Hoàng Lộ và anh cũng là phối hợp viên cho biết số người đi thăm gồm những ai, thời gian và điểm hẹn.

Hơn một tháng sau đó, sau chuyến đi Úc trở lại Dallas và ổn định thời gian – giấc ngủ; chúng tôi đồng ý sẽ đi thăm cựu Đại Tá Lê Đình Luân vào đầu năm 2018, thứ bảy ngày 6 tháng 01 năm 2018 và điểm hẹn là tiệm ăn Hủ Tủ Mỹ Tho tại Bến Thành Plaza lúc 1 giờ chiều vì một số anh em phải tham dự đám tang, không thể sớm hơn. Chúng tôi chia làm 3 nhóm, nhóm thứ nhất có anh chị Thái Hóa Lộc, nhóm thứ hai gồm có ông Lê Chu, Võ Tấn Y, Nguyễn Đức và Hoàng Lộ, nhóm thứ ba có cựu Đại tá Đinh Thạch On. Anh Nguyễn Kha Lạt dự định tháp tùng nếu thời gian thuận tiện lúc 11 giờ vào buổi sáng, sau khi chương trình tập thể dục của Đại tá Lê Đình Luân kết thúc và chuẩn bị giờ ăn trưa. Vợ chồng chúng tôi đến trước và đi thẳng vào số 116. Bước vào phòng, giường bên ngoài là một người Mỹ da màu và cựu Đại Tá Lê Đình Luân nằm bên trong. Thoáng nhìn, chúng tôi không thấy ông thay đổi nhiều sau mấy năm vắng bóng trong các sinh hoạt cộng đồng. Da mặt hồng hào, rất tĩnh táo nhưng ông không đi đứng được phải nhờ đến xe lăn. Chúng tôi ra ngoài chờ đợi người y tá làm vệ sinh cá nhân cho ông và đặt ông lên chiếc xe lăn. Chúng tôi đẩy chiếc xe lăn và đưa ông ra ngoài trong khi chờ đợi các anh trong nhóm thứ hai đến. Trước đây giọng nói của ông đã khó nghe bây giờ càng khó nghe. Vợ tôi đứng bên cạnh khi chúng tôi nói chuyện với nhau, khi nghe câu trả lời của tôi, vợ tôi nói rằng: “ông nói gà bà nói vịt” có nghĩa là ông nói nói một đàng tôi trả lời một nẻo. Nhưng thật ra tôi phải lắng nghe và hỏi lại mấy lần mới hiểu được ông nói gì. Khi nhìn thấy tôi cũng như các anh em cựu quân nhân khác đến thăm, ông rất cảm động và nói rằng hình ảnh hôm nay làm cho ông nhớ lại thời gian đã qua cùng nhau sinh hoạt trong cộng đồng. Anh Nguyễn Lạt kể lại có lần chia tay, bịn rịn, anh Nguyễn Đức Lâm không cầm được nước mắt. Tôi nhắc lại cô Lương Thị Cúc là giáo sư dạy Triết lúc tôi học lớp đệ nhất trường Cường Để, bà là em ruột của vợ ông… Ông còn tha thiết với cộng đồng, đến quê hương và không quên những chiến hữu, những bạn đồng tù hơn 17 năm trong các trại tù Cộng sản. Khi tôi chia sẻ về những ước nguyện cuối đời, ông im lặng nhưng tôi biết ông muốn nói rất nhiều đến giá trị cuộc sống và nếu một mai ra đi cũng là vô thường. Lời trăn trối cuối cùng của Steve Jobs, gói ghém những gì mà tôi hiểu được từ ước nguyện của cựu Đại tá Lê Đình Luân

GỬI BẠN, TỪ TRÁI TIM TÔI!!!     
“.  Tôi đã đạt đến tột đỉnh của thành công. Trong con mắt người khác, cuộc đời tôi là một biểu tượng của thành công. Tuy vậy phía sau của công việc tôi có rất ít niềm vui. Tài sản của tôi cuối cùng cũng bình hoá với tôi. Trong lúc này trên giường bệnh viện, hồi tưởng về cuộc đời, những lời khen ngợi, tự cao, tự hào về tài sản nhưng tôi cảm thấy thật vô nghĩa trước tử thần, cái chết.

 

   Trong bóng tối, khi nhìn ánh đèn màu xanh và tiếng ồn ào của máy dưỡng khí, tôi cảm nghiệm được những hơi thở của tử thần rất gần kề. Bây giờ tôi mới hiểu thấu, nếu một lần bạn đã có tiền đủ cho cuộc đời của bạn, bạn hãy đeo đuổi một mục đích khác không liên quan đến tiền bạc. Nên tìm một điều gì quan trọng hơn. Ví dụ như là lịch sử tình yêu nhân loại, nghệ thuật, ước mơ tuổi thơ… Đừng làm nô lệ cho vật chất, giàu sang, vì nó sẽ biến bạn thành một người yếu ớt như tôi.

 

   Tạo hóa dựng nên chúng ta để cảm nghiệm được tin yêu trong tim, chứ không phải những ảo tưởng về tiền tài, danh vọng như tôi đã làm trong suốt cuộc đời nhưng không thể đem theo tôi được. Tôi có thể mang theo được những kỉ niệm của yêu thương. Đây mới chính là sự giàu sang sẽ có thể đồng hành với bạn, là sức mạnh, ánh sáng soi sáng cho bạn tiến tới. Tình yêu có thể đi hàng ngàn cây số và chính vì thế cuộc đời không có giới hạn. Đi, tiến đến nơi mà bạn muốn, Cố gắng lên để đạt được những mục đích. Tất cả là ở trong tim và trong lòng bàn tay của bạn!

 

     – Cái giường nào đắt giá nhất trên đời?

Đó là giường bệnh viện, vì nếu có tiền, bạn có thể mướn tài xế lái xe cho bạn, nhưng không thể dùng tiền để thuê người mang bệnh cho bạn. Mất tài sản mình có thể tìm lại được, có một cái khi đã mất thì không thể tìm lại được: sự sống. Dù đang ở giai đoạn nào trong cuộc đời, cuối cùng, tất cả phải đối diện khi bức màn sự sống kéo xuống.Làm ơn hãy nâng niu và nhận thức được giá trị tình yêu gia đình, tình yêu bạn đời và tình yêu bạn hữu, gìn giữ sức khỏe cho bạn và chăm sóc đồng bào của bạn”!!!

 

 *** (Những LỜI CUỐI CÙNG của Steve Jobs – người sáng-tạo ra Iphone Apple – chấn-động cả thế-giới!!!)

Be the first to comment

Leave a Reply